Chương 75

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 75

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

May mắn chính là năng lực học tập của anh đủ mạnh, dần dần tìm ra lực đạo thích hợp, khăn lông lau qua da thịt mềm mại, mang theo cảm giác thoải mái. Ngôn Trăn an tâm cúi đầu, ngáp một cái, đột nhiên thoáng nhìn thấy cái gì.
Cô đưa tay chọc vào giữa đùi anh: ” Đây là cái gì? Cương lên rồi. “
Trần Hoài Tự ngồi bên bồn tắm, eo gần như ngang tầm với tầm mắt cô. Anh vỗ tay cô làm loạn: ” Em cảm thấy là cái gì? “
Anh dù sao cũng không phải thánh nhân, sinh lý lại không có vấn đề gì, dưới tình huống này không cứng mới kỳ quái.
Ngôn Trăn hiểu được, hừ một tiếng, xoay đầu sang bên kia, không chịu nhìn anh nữa.
Trong phòng tắm tiếng nước chảy nhẹ nhàng vang lên, trong lúc không khí hòa bình, Trần Hoài Tự hỏi: ” Đêm nay vì sao uống nhiều như vậy? ”
Ngôn Trăn miệng lưỡi không rõ: ” Bồi Ứng Trừ uống, cô ấy muốn chia tay bạn trai. “
Giống như bị bật công tắc gì đó, cô nghiêng người bên cạnh bồn tắm tiếp tục lẩm bẩm: ” Cô ấy nói, đàn ông đều ích kỷ, một khi thích thì muốn lập tức nắm lấy trong tay, nhưng hoàn toàn không cân nhắc tình huống hiện tại của mình rốt cuộc có thích hợp hay không, cuối cùng chỉ có thể lựa chọn dùng danh nghĩa “yêu” làm đối phương ủy khuất. ”
“ Tôi sẽ không. ” Anh đột nhiên mở miệng.
Cô mờ mịt: ” Không cái gì? “
Anh không nói nữa, đặt khăn mặt qua một bên, đưa tay kéo cô: ” Tắm xong rồi, đứng lên. ”
Ngôn Trăn không chịu: ” Chân còn chưa rửa mà! “
Ngôn Trăn uống say, thật sự rất khó chiều, hình như đã hạ quyết tâm muốn bóc lột anh đến cùng.
Trần Hoài Tự rũ mắt nhìn cô: ” Em xác định muốn tôi tắm giúp em? “
“ Nếu không thì sao. ” Ngôn Trăn kéo anh, không chút khách khí tiếp tục sai khiến anh,
” Nhanh lên. “
Vì thế Trần Hoài Tự lại ngồi xuống, cầm khăn mặt thò xuống dưới thắt lưng cô, bắt đầu lau chân.
Động tác của anh cố ý chậm lại, đồng thời tăng thêm chút lực đạo, vải bông từ lòng chân đột nhiên lau qua, Ngôn Trăn run lên, theo bản năng kẹp chặt chân.
“ Sao vậy? ” Anh biết rõ còn cố hỏi.
Ngôn Trăn nhẹ nhàng thở dốc, cầm lấy tay anh không buông, mơ hồ hừ: ” Còn muốn…”
Thanh âm của anh dần dần thấp xuống: ” Còn muốn cái gì? “
“ Vừa mới đυ.ng phải… có chút thoải mái. ” Cô không biết nên hình dung như thế nào, phản ứng trong nháy mắt vừa rồi khiến cho cả người cô như rơi vào đám mây, bồng bềnh thoáng qua, tựa như đang nằm mơ.
Theo bản năng, mong muốn nhiều hơn.

Bình luận (0)

Để lại bình luận