Chương 76

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 76

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Minh Bạch đột nhiên rụt tay mình ra khỏi tay cô, thấy cô sửng sốt, trên mặt còn có vẻ mất mát xấu hổ. Anh đành phải căng da đầu, nhẹ nhàng mở miệng giải thích với cô.
“Ngứa.” Trong giọng nói còn có chút ấm ức.
Vành tai Chi Đạo thoắt cái hồng rực, ánh mắt vội vàng dời sang nội dung quyển sách: “Đang đọc sách gì vậy?”
“《 thời lớn sau chân tướng 》.”
“Nó nói về cái gì…” Chi Đạo vuwag hỏi vừa cầm quyển sách lên, ánh mắt quét qua một lượt các con chữ bên trên.
Minh Bạch nói: Đằng sau tất cả các sự thật được biết đến, có rất nhiều giả thuyết có thể trở thành chân tướng. Sự thật giống như đao, có thể là một con dao phay bình thường, cũng có thể là một con dao dùng để giết người tràn ngập lệ khí. Phương thức sử dụng quyết định ảnh hưởng của chúng nó, sở dĩ có hai mặt thiện ác là bởi vì mỗi người có quan điểm khác nhau, chú ý tới những trọng điểm khác nhau. Cái gọi là sự thật, thường chỉ là kết quả cuối cùng sau một cuộc cãi cọ về mặt đạo đức…
Ngữ điệu của thiếu niên mềm mại ôn hòa, giống như dòng suối róc rách.
Chi Đạo không nhịn được, nhìn chằm chằm vào đôi môi lúc đóng lúc mở của anh.
Giống như một đóa hoa hồng.
“Cho dù con người hiểu rõ nhiều chân lý của thế giới như vậy, nhưng lại có rất ít người tình nguyện phí thời gian đi tìm phương pháp sửa chữa nó. Mỗi một ngày, chúng ta cứ như cương thi, bị động tiếp thu hiện…”
Giọng nói giữa hai người đột nhiên im bặt. Dường như Minh Bạch nghe thấy tiếng dây thần kinh trong đầu mình đứt phựt một tiếng.
Quyển《 thời lớn sau chân tướng 》 có mặt bìa màu đen, trên đó nhiều thêm bốn ngón tay để giữ cho cuốn sách mở, đồng thời duy trì cân bằng giữa không trung. Quyển sách bị Chi Đạo mở ra, che khuất gương mặt của cả hai người. Người ở bên ngoài không thể nhìn thấy cảnh tượng phía sau quyển sách, tay trái của thiếu nữ mạnh mẽ nhéo cằm anh, đôi môi lưu loát dán lên đôi môi đang nói chuyện của thiếu niên.
Hơi khô, lạnh.
Cặp tình nhân mượn quyển sách che chắn, tình cảm khó tự chế, ngay cả ngọn gió vô tình lướt qua cũng thẹn thùng thay.
“Thời tiết quá lạnh, em truyền cho anh chút ấm áp.”
Thiếu nữ đỏ mặt hàm hồ lấy bừa một cái cớ, rồi nhắm mắt phóng túng bản thân, tự mình nghiền áp sự mềm mại tốt đẹp dưới môi. Cô khẽ liếm cánh môi anh, động tác âu yếm dễ dàng khiến cho Minh Bạch thất thủ. Cánh môi vừa khẽ nhếch lên đã bị cô nhanh nhẹn chui vào, đầu lưỡi đấu đá lung tung, khiến cho dục vọng trong anh sôi trào, cùng nhau trầm luân.
Chỉ chốc lát sau, âm thanh thở dốc vang lên và làn khói trắng mang theo hơi ẩm càng lúc càng nhiều.
“Chi Đạo. Đừng cắn…” Minh Bạch thở phì phò, nhỏ giọng kìm nén dục vọng, giọng nói khàn khàn: “Đang là ban ngày, sẽ có người đến… Chúng ta… Đừng…”
Chi Đạo lại cắn một ngụm.
Khó trách đêm đó anh đột nhiên ép cô vào trong góc. Ban ngày thì là bảo bảo ngoan, buổi tối lại hóa thân thành sói đói đúng không…
“Chi Đạo… Đừng… Đừng hôn…”
Âm giọng của thiếu niên vốn thiên về kiểu mềm mại trầm thấp, hiện tại lại còn xen lẫn hơi thở kiều suyễn quyến rũ và chút nghẹn ngào như đang khóc, giống như Chi Đạo đang bắt nạt anh trước mặt công chúng. Thật là! thật là! Người này sao có thể phù hợp với khẩu vị của cô đến như vậy! Chi Đạo không thể nào cứng rắn nổi với cáí dáng vẻ vừa đáng thương như bị chịu nhục lại vừa quyến rũ chết người của Minh Bạch. Đặc biệt là vừa rồi cô còn đứng bên cửa sổ quan sát một Minh Bạch phiên bản cao lãnh tuyệt thế, hiện tại người ở bên cạnh cô lại giống như “em gái Minh” chịu khuất chịu nhục.
Như này thì ai mà chịu nổi…
“Em dùng sách che rồi. Sẽ không ai thấy.” Chi Đạo hạ giọng, âm lượng còn nhỏ lên giọng của Minh Bạch.
Hai làn sương mù màu trắng giao triền quấn quýt rồi lại cùng nhau phiêu tán.
Chi Đạo lại gần anh hơn, còn nói năng hùng hồn đầy lý lẽ: “Em sắp phải vào học tiếp rồi…” Nghĩ nghĩ, cô lại đỏ mặt e lệ, dùng giọng điệu sủng nịch nói chuyện với anh: “Ngoan… Em hôn xong liền đi.”
Nói xong, cô liền vội xúc ép lại gần, đoạt lấy hô hấp của thiếu niên.
Đôi mắt Minh Bạch dần rũ xuống, không phản bác nữa, dung nhan đẹp như tạc tượng chậm rãi nhắm mắt lại, ngoan ngoãn để cô làm xằng làm bậy. Chi Đạo cẩn thận rồi lại tự nhắc mình cẩn thận hơn nữa, cuối cùng vẫn không nhịn được, mạnh mẽ đè ép chà đạp đôi môi xinh đẹp trước mặt. Minh Bạch nhẹ nhàng đáp lại, dường như đang ngầm thừa nhận.
Nỗi sợ bị bắt gặp vẫn luôn lơ lửng trong lòng, trên mặt thiếu niên lộ rõ sự ngượng ngùng dịu dàng, dường như đang im lặng cam chịu, ngoan ngoãn đáng thương.
Chỉ có khớp xương trên bàn tay phải đang nắm tay ghế của thiếu niên đội nhiên hiện ra làm cho người ta sợ hãi.
Sao trong miệng anh lại ngọt như vậy? Nhất định là do Minh Bạch trộm ăn vụng đường. Đầu lưỡi còn ngọt hơn, ngọt đến mức khiến cô không màng tất cả, điên cuồng theo đuổi quấn quýt bên cái lưỡi mềm của anh. Chi Đạo mút sạch hết dòng nước ngọt lành mát lạnh của thiếu niên, sống lưng bị hơi thở dụ hoặc của anh làm cho tê dại.
Haizz, có lẽ cô đã bị nghiện anh rồi. Nếu bị ép rời khỏi anh, chắc cuộc sống của cô sẽ chìm trong bóng tối ảm đạm, mãi mãi không chạm tới ánh sáng.
Giờ phút này, trong lòng Chi Đạo, Minh Bạch chính là một người con trai đáng giá như vậy.
Đến khi cái tay đỡ của quyển sách của Chi Đạo đã mỏi đến không chịu nổi, cô mới chịu rời khỏi môi anh. Sau khi đầu óc tỉnh táo lại, Chi Đạo lại vô cùng xấu hổ vì hành vi cưỡng ép của mình.
“Thực xin lỗi… Em… Em không nên cưỡng ép anh…”
Chi Đạo hoảng loạn, nghiêng đầu né tránh không dám nhìn thẳng vào đôi mắt thiếu niên.
“Em… Em đi đây!”
Chi Đạo chạy trối chết, lập tức bật dậy khỏi ghế ngồi, vô cùng thẹn thùng mà cúi đầu chạy về phía trước.
Sau đó lại đụng vào đèn đường, thiếu nữ hờn dỗi, đá lên cái đèn đường để trút giận, xoa xoa cái trán, vội chạy chậm về phía phòng học. Suốt dọc đường về phòng học, Chi Đạo không ngừng mắng thầm bản thân trong lòng.
Chi Đạo! Mày là cái đồ háo sắc! Rõ là ban ngày ban mặt! Vậy mà mày chết còn không biết xấu hổ nói dùng sách để che, còn dỗ dành anh ngoan để mày bá đạo cưỡng hôn người ta! Chi Đạo ơi là Chi Đạo, không phải mày không thích mấy anh chàng đẹp trai sao…
Tao xin mày, mày mau nghĩ đến chuyện mày suýt nữa phải ăn phân đi. Suốt cả ngày chỉ biết mơ ước sắc đẹp của người ta…
Chi Đạo chạy về đến cửa phòng học thì ngừng lại một chút, mặt lại đỏ.
Nhưng mà… Anh là bạn trai của cô mà… Bạn trai… Hẳn là… Cô có thể làm mọi chuyện cô muốn chứ…
Ví như… Thật muốn sờ cơ bụng của anh…
Ừm…
Che mặt.
Hu hu hu… Cô thừa nhận cô chính là cái đồ dê xồm háo sắc. Con sâu dục vọng trong lòng bây giờ đã hoàn toàn bị Minh Bạch câu dẫn ra rồi. Chi Đạo vẫn còn nhớ rõ các phân cảnh mô tả trong quyển tiểu thuyết sắc tình của tác giả Tam Đồng Ngạn mà cô xem một năm trước. Trước kia thanh tâm quả dục còn không phải bởi vì anh chỉ có thể xem không thể sờ sao? Hiện tại cô chỉ muốn túng dục, muốn được lấp đầy, muốn được va chạm, muốn bị nghiền áp.
Hu hu hu… Cô là đồ dê xồm háo sắc.
Cô mặc kệ, tình hình bây giờ là cô cứ nhìn thấy anh là lại động dục, Minh Bạch bắt buộc phải chịu trách nhiệm cho chuyện này!

Minh Bạch nhìn theo bóng lưng vội vã rời đi của cô, nhẹ nhàng liếm môi, nơi đó vẫn còn lưu lại vệt nước của cô.
Thiếu niên mỉm cười, má lúm đồng tiền lại lấp ló. Anh chỉnh lại quyển sách, đùi phải gác lên đùi trái, khuỷu tay chống lên tay ghế, dáng vẻ lười biếng thanh thản tiếp tục đọc sách.
Gió thổi qua khiến trang sách lay động, ngón trỏ của Minh Bạch nhẹ nhàng vuốt phẳng.
Lỗ tai vẫn còn hồng rực như máu, khuôn mặt phúc hậu, thuần lương, vô hại. Trong mắt ẩn chứa hơi nước mênh mông, dáng vẻ như đóa hoa mảnh mai bị cơn mưa vùi dập.
Sau lưng anh, tia nắng sắp tắt, màn đêm u tối âm thầm tiến lại gần.

Bình luận (0)

Để lại bình luận