Chương 76

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 76

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Có cần uống thuốc không?”

Trong nhà này, bất luận ai cùng đều xếp ở sau Giang Ninh.

Chu Liệt hôn lên khuôn mặt nhỏ nhắn của cô bé, cười khẽ nói, “Ngủ đi, con ngủ ngon nhé.”

Đó là bí mật chỉ có một mình Chu Liệt biết…

Chờ Chu Liệt bước vào phòng, nhìn thấy cô cuộn mình giống như con tôm, quấn chặt người trong chăn.

Vẫn là chàng trai mặc quần áo bẩn, giày rách, ngay cả cơm cũng ăn không đủ no. Bị một cây kem sữa bò, hoàn toàn bóp chết lòng tự trọng và kiêu ngạo của anh.

Sau khi biết thân thể Giang Ninh không thoải mái, hai đứa nhỏ đều không ồn ào như mọi khi nữa. Tắm sớm rồi lên giường ngủ.

Giang Ninh thật sự mệt mỏi.

Cô ngáp trở về phòng ngủ.

Chu Điềm kéo tay Chu Liệt, lo lắng dặn dò, “Bố ơi, bố phải chăm sóc mẹ thật tốt nhé~”

Lúc ăn cơm, sự mỏi mệt trong cơ thể dâng lên, mí mắt nặng nề rơi xuống.

Giống như…Anh đã trở về hai mươi năm trước đây.

Cô ngáp trở về phòng ngủ.

Nhiệt độ trong không khí thay đổi rất nhanh, nhưng chăn đệm trên giường vẫn chưa kịp thay.

Đáy mắt Chu Liệt hiện lên ý cười.

Lòng bàn tay Chu Liệt rất lớn nhưng rất nóng, khớp xương ngón tay thon dài rõ ràng.

Chiếu, chăn mỏng, quạt đặt bên cạnh.

Cuối cùng Giang Ninh nắm lấy lòng bàn tay anh, chậm rãi ngồi dậy

Giang Ninh ngủ trên chiếu, cả người rét run nên chỉ có thể bất lực nắm chặt chăn mỏng đắp trên người.

Nhưng vẫn không đủ ấm…

Giang Ninh gật đầu, ánh mắt rũ xuống, gần như muốn ngủ thiếp đi

Bên cạnh cũng không có người đàn ông giống như lò sưởi…

Chờ Chu Liệt bước vào phòng, nhìn thấy cô cuộn mình giống như con tôm, quấn chặt người trong chăn.

Chiếu mỏng cất đi. Bộ ga giường mới tinh được lấy ra, mang theo một mùi hương thơm, rồi Chu Liệt lưu loát thay vào ga giường.

Đáy mắt Chu Liệt hiện lên ý cười.

Chu Liệt nói, “Nhiệt độ cơ thể của bọn nhỏ cao bây giờ không cần đổi, chờ vài ngày xem thời tiết rồi nói sau.”

Phần lớn hơn là lo lắng

Chu Liệt ôm cô, lòng bàn tay rộng lớn vươn qua, một tay trùm lên bụng dưới của cô, nhẹ nhàng bắt đầu xoa.

Lúc ăn cơm, sự mỏi mệt trong cơ thể dâng lên, mí mắt nặng nề rơi xuống.

Anh không nên mất kiểm soát. Đặc biệt vào những thời điểm như ngày hôm nay.

Anh đi qua, nhẹ nhàng đánh thức Giang Ninh, “A Ninh, em tỉnh lại đi, đứng dậy trước một chút, anh đi thay khăn trải giường đã.”

Cả người loạng choạng, không thể phân biệt giữa thực tế và kí ức.

Nhưng vẫn không đủ ấm…

Giang Ninh gần như mơ màng mở mắt ra.

Cô nhìn thấy bóng dáng Chu Liệt, mơ hồ nghe được hai chữ “Ga giường”.

Cả người loạng choạng, không thể phân biệt giữa thực tế và kí ức.

Vô thức trả lời, “Vâng, anh Chu…”

“A Liệt?”

Cô nửa tỉnh nửa mơ, nhẹ nhàng lẩm bẩm: “A Liệt, em khó chịu quá.”

Anh Chu.

Bàn tay anh định đỡ Giang Ninh đứng lên, treo lơ lửng giữa không trung.

Hai chữ kia khiến Chu Liệt sững sờ tại chỗ.

Bàn tay anh định đỡ Giang Ninh đứng lên, treo lơ lửng giữa không trung.

Cuối cùng Giang Ninh nắm lấy lòng bàn tay anh, chậm rãi ngồi dậy

Có tác dụng còn tốt hơn so với uống thuốc.

Giang Ninh tỉnh táo một chút, hình như không nhớ rõ cô vừa nói cái gì. Cô chớp chớp mắt, ánh mắt mông lung, nhìn Chu Liệt

Ngay cả đêm tân hôn của anh và Giang Ninh cũng có liên hệ mật thiết với người đàn ông này.

“A Liệt?”

Chu Liệt giật mình, vội vàng nói: “Em ra bên kia ngồi một lát, anh làm xong ngay thôi.”

Trong nhà này, bất luận ai cùng đều xếp ở sau Giang Ninh.

Chiếu mỏng cất đi. Bộ ga giường mới tinh được lấy ra, mang theo một mùi hương thơm, rồi Chu Liệt lưu loát thay vào ga giường.

Từ Thụ.

Anh lấy một chiếc chăn bông dày hơn ở trong tủ quần áo.

Giang Ninh nhìn bóng dáng bận rộn của anh, hỏi, “Chăn của Tiểu Hành và Tiểu Điềm đã thay chưa anh?”

Chu Liệt nói, “Nhiệt độ cơ thể của bọn nhỏ cao bây giờ không cần đổi, chờ vài ngày xem thời tiết rồi nói sau.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận