Chương 77

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 77

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Đúng là không thể nào quên.
——————
Hết giờ, tan học, đám học sinh ồn ào vội vã chạy ra ngoài. Ánh đèn màu vàng ấm áp lẳng lặng soi sáng cho những mầm non tương lai của đất nước. Bên ngoài tuyết rơi trắng xóa, dày đến ngang mắt cá chân, phóng tầm mắt ra xa cũng chỉ nhìn thấy một màu trắng tinh khôi. Mùa đông, bông tuyết lặng yên, say say bay xuống, phủ trắng thiên địa vạn vật.
Mùa đông thật lãng mạn.
Chi Đạo lơ đãng ngẩng đầu, nhìn về phía xa, ánh mắt đầu tiên va vào một cảnh tượng hết sức xinh đẹp.
Trong màn mưa tuyết trắng tinh, thiếu niên bung dù.
Anh mặc một chiếc áo khoác lông màu vàng nhạt, trên tay là cái ô màu đen, sống lưng thẳng tắp, chiếm trọn ánh mắt của cô.
Ánh mắt thiếu niên nhìn cô dịu dàng như nước, giống như vầng trăng tròn vành vạch, treo trên cánh đồng tỏa ra ánh sáng nhàn nhạt.
Thời khắc này, sắc trời xám xịt dần chuyển sang đen, chân trời vẫn còn níu giữ chút màu vàng cam cuối cùng, trên mặt đất đều là tuyết trắng. Cây cổ thụ bên cạnh đã rũ sạch lá, chỉ còn lại cành khô. Nóc nhà khoác tấm áo trắng tinh tươm, sắc tường vàng nhạt, tuyết phủ kín những chiếc xe ô tô bên lề đường, phương xa là từng hàng đèn đường sáng choang. Vài căn nhà đã lên điện, ánh đèn vàng hắt qua khung cửa sổ, nổi bật trong một dãy nhà vẫn tối đen
Hôm nay là Đông Chí (1). Tuyết đang rơi.
(1): Đông Chí: Tiết Đông chí, theo lịch Trung Quốc cổ lớn, là tiết khí khởi đầu bằng điểm giữa của mùa đông, nó là một trong hai mươi tư tiết khí trong nông lịch. Theo quy ước, tiết đông chí là khoảng thời gian bắt đầu từ khoảng ngày 21 hay 22 tháng 12 khi kết thúc tiết lớn tuyết và kết thúc vào khoảng ngày 5 hay 6 tháng một trong lịch Gregory theo các múi giờ Đông Á khi tiết tiểu hàn bắt đầu.
Hết thảy mạnh khỏe.
Thiếu niên đứng tại chỗ, giống trời sinh thuộc về mùa đông, là tinh linh của tuyết. Hô hấp của anh là tuyết, nước tắm gội của anh cũng là tuyết.
Trắng tinh, sạch sẽ, thuần khiết.
Chi Đạo đột nhiên không dám chạy tới chỗ Minh Bạch, cô sợ mình sẽ phá hư phong cảnh tươi đẹp lúc này. Vì thế, cô đứng tại chỗ, ngơ ngác nhìn, chần chừ bước ra một bước, lại không dám tiếp tục tiến lên, mỗi bước chân đều thong thả.
Đến tận khi Minh Bạch vẫy tay với cô
Chi Đạo đột nhiên giống như con thỏ, chạy nhanh về phía thiếu niên, chạy đến bên cạnh anh. Sau đó chậm rãi bình phục hô hấp, cúi đầu sóng vai cùng anh dạo bước trong tuyết. Một mảnh đất trời lưu giữ lại dấu chân của họ.
“Anh đến rồi.”
“Ừ.”
Bông tuyết trắng tinh bay lả lơi rồi dừng trên mũi giày, chỉ chốc lát sau vải ở phần đó đã ướt sũng, cái lạnh thấm vào da thịt. Làn gió nhẹ nhàng thổi qua, tuyết cũng rất ôn nhu. Chi Đạo nhìn thấy tóc mình đã bị tuyết nhuộm trắng một mảng, lại nhìn qua chàng thiếu niên bên cạnh, đuôi tóc của anh cũng bị biến thành trắng đen đan xen.
Thật giống như… vào mùa đông này.
Cô ở bên anh đến khi đầu bạc.
Chi Đạo cầm lòng không đậu, nhẹ nhàng ôm cánh tay Minh Bạch, cả người ghé sát lại gần hơn chút. Cô nhìn bàn tay phải nắm chặt của Minh Bạch, khớp xương phiếm hồng, trong lòng đột nhiên nảy ra một cổ xúc động và kiên định, ý nghĩ này giống như một chú ngữ, ám ảnh tâm trí cô.
Chi Đạo nghĩ: Nói không chừng bọn họ sẽ thật sự bên nhau đến bạc đầu răng lão.
“Anh để bảng phân tích kia ở nhà.”
“Bảng phân tích gì?”
“Buổi chiều…” Minh Bạch tạm dừng một chút: “Phân tích các dạng bài tập được giao trong kỳ nghỉ đông. Làm đề như vậy mới có hiệu suất, mới biết được cái gì cần làm, cái gì có thể bỏ không làm.”
Chi Đạo nhìn anh một cái: “Đến… Đến nhà anh hả?”
Lông mi Minh Bạch hơi rũ xuống: “Nếu không tiện thì… Thì thôi vây.”
Chi Đạo cắn cắn môi, xấu hổ dời tầm mắt.
Kỳ thật cũng không phải Chi Đạo không muốn đến nhà anh, chỉ là cảm thấy đi nhiều không tốt lắm. Hơn nữa… Cô ở trên cái giường của anh… Khụ khụ. Dù sao, hiện tại chỉ cần đứng trước cửa nhà Minh Bạch thôi là Chi Đạo đã cảm thấy xấu hổ từ đầu đến ngón chân.
Ánh mắt lại không tự giác mà ngó qua phần bụng dưới của thiếu niên. Nơi đó theo nhịp đi lại, lúc lên lúc xuống, không thấy rõ lắm. Chi Đạo vội vàng thu ánh mắt lại.
Nhưng rõ ràng là Minh Bạch chỉ đang suy nghĩ vì việc học của cô, hoàn toàn không có ý khác. Từ chối anh cũng không hay lắm nhỉ… Huống hồ làm thì làm thôi, chẳng lẽ cả đời này cô không định đến nhà anh nữa? Dù sao cũng phải phá tan phòng tuyến trong nội tâm một lần, hơn nữa chuyện này cũng không có gì ghê gớm cả.
Ba mẹ cô khoảng 10 giờ mới trở về…
“Đi thôi…” Chi Đạo nghiêng đầu, lôi kéo ống tay áo của Minh Bạch, giọng nói lại không được lớn mật như biểu hiện, thiếu nữ lắp bắp: “Anh… Có muốn ăn món gì không… Em làm cho anh.”
Minh Bạch cúi đầu nhìn cô.
“Em quyết định là được.”

Chi Đạo chống đôi tay lên mặt, mím môi nhìn dáng vẻ ăn uống cực kỳ văn nhã của Minh Bạch, trong lòng tràn đầy thỏa mãn.
Giờ phút này, cô cảm thấy như mình đang chăm sóc một đứa trẻ, nhìn anh nhai cơm, gò má hơi phồng lên, lông mi rủ xuống, ánh mắt thản nhiên nhìn mấy món ăn, đáng yêu giống như chú sóc con vậy. Mỗi một hành động của thiếu niên đều khiến trái tim cô ngứa ngáy, thật muốn cầm lấy cái cái thìa, chuyển tới ngồi bên cạnh, đút cơm cho anh… Lúc đó cô sẽ nói: “A… Há mồm…”
Từ từ!
Sao cách phát triển của cốt truyện này… Cứ thấy sai sai thế nào ấy nhỉ?
“Em ăn no chưa?” Minh Bạch hỏi cô.
Chi Đạo gật đầu.
Minh Bạch đứng lên: “Anh cũng ăn xong rồi. Anh đi rửa bát.”
Cuối cùng Chi Đạo vẫn bước chân vào phòng ngủ của anh. Ga trải giường đã sớm thay đổi, vài bộ quần áo mùa đông treo trên giá áo quen thuộc, hoa hồng đổi thành hoa sơn trà.
Quần lót có màu đen. Chi Đạo vỗ vỗ lên gương mặt.
Minh Bạch ngồi bên bàn học, anh nói cái bảng biểu phân tích kia anh vẫn chưa làm hoàn chỉnh lắm, muốn cô chờ một chút. Sau khi bật điều hòa lên, Minh Bạch cởi áo khoác ngoài, trên người chỉ mặc một chiếc áo lông cổ chữ V màu vàng nhạt.
Chi Đạo đành phải ngồi bên mép giường, tùy tiện cầm một quyển sách, đọc sách
“Lu trung chi não…” Cô đọc thành tiếng một câu văn trong đó, sau đó liền ngẩng đầu hỏi anh: “Minh Bạch, anh có từng cảm thấy chúng ta là giả không?”
“Anh nói xem… Liệu có khi nào, có một người nào đó đang ở một nơi mà chúng ta không thể tưởng tượng được, quan sát mọi hành động của chúng ta?”
Chi Đạo đột nhiên nhìn lên trần nhà.
“Giống như bộ phim ‘ Buổi diễn của Truman ’ (2), tất cả sự vật sự việc trong thế giới của chúng ta đều chỉ là hư cấu cho người khác xem.”
(2): Buổi biểu diễn của Truman: là một bộ phim khoa học viễn tưởng hài của Mỹ năm 1998 của đạo diễn Peter Weir, biên kịch Andrew Nicol và sản xuất bởi Scott Rudin, Edward S Feldman, Adam Schroeder. Nội dung bộ phim như sau: Một nhà sản xuất chương trình tên Christof (Ed Harris) lên ý tưởng thực hiện một chương trình thực tế lớn nhất, dài nhất và chân thật nhất trong lịch sử truyền hình. Ông ta “nhận nuôi” một đứa bé sơ sinh ngay lúc chào đời và đặt tên nó là Truman Burbank (Jim Carrey).
Một phim trường khổng lồ to như một thị trấn cùng hàng ngàn diễn viên được thuê để đóng các vai nhằm biến cuộc đời của Truman Burkbank thành một chương trình truyền hình thực tế. Hơn 5000 máy quay được đặt khắp nơi soi rõ từng ngóc ngách cuộc đời của Truman, dựng lên câu chuyện cuộc đời, định hướng cả nỗi sợ, ước mơ và gia đình mà một người phải trải qua từ khi mới sinh đến tuổi trưởng thành.
(~ ̄▽ ̄)~(~ ̄▽ ̄)~(~ ̄▽ ̄)~
Nếu thật sự có chuyện giống như vậy, toàn bộ cuộc sống, sinh hoạt bình thường của cô chỉ là một bộ phim truyền hình cho người khác xem… Nhưng mà cô thì có cái gì đẹp để mà xem chứ? Xem cô ị phân đi tiểu à? Nếu muốn xem thì họ cũng sẽ chọn xem Minh Bạch.
Minh Bạch.
Đột nhiên, linh quang chợt lóe lên trong đầu Chi Đạo. Cô lại tưởng tượng.

Bình luận (0)

Để lại bình luận