Chương 78

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 78

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Liệu có khả năng… Cốt truyện mà những người đó muốn xem chính là, nhìn xem lúc Minh Bạch động dục sẽ có dáng vẻ như thế nào? Nói không chừng còn có người đang thúc giục, sắp xếp cho cô nhiều cơ hội để trình chiếu mấy cảnh không phù hợp với trẻ em… Để cô cùng Minh Bạch lại lần nữa…
Vân vân và mây mây! Stop Dừng Dừng lại… Cô lại suy nghĩ lung tung rối loạn cái gì thế không biết! Phi phi phi.
“Cứ làm những gì mình muốn là được rồi.” Minh Bạch trả lời cô.
“Ừ ừ. Mặc kệ nó.” Chi Đạo để quyển sách xuống.
Nhưng tâm trạng nóng nảy làm cách nào cũng không bình ổn lại được.
Vào một đêm trăng thanh gió mát như thế này, thiếu niên ngồi phía trước cửa sổ, nghiêm trang cúi đầu viết lách, ánh mắt đạm nhiên, đầu bút lướt trên mặt giấy, nét chữ xinh đẹp hiện ra, tay trái thỉnh thoảng lại lật trang sách.
Cái cổ chữ V của chiếc áo lông màu vàng trên người thiếu niên có hơi lớn, thỉnh thoảng anh lại phải đưa tay kéo lại, để tránh nó chảy xuống.
Đầu vai trắng nuột của thiếu niên lúc ẩn lúc hiện, giống như cái bánh bao thơm phức ngon miệng .
Chi Đạo cúi đầu, dè dặt nuốt nước miếng giống như quỷ đói, mười đầu ngón tay chậm rãi siết chặt lại.
Ngoài cửa sổ vẫn chỉ có một màu đen, tuyết vẫn đang rơi, ngọn đèn đường lặng lẽ tỏa sáng, sương mù tới.
Minh Bạch xong việc, từ từ đứng dậy khỏi cái ghế, chậm rãi đi đến gần cô, từng bước ép sát, ánh mắt như lang như sói. Thiếu niên giống như con sói đói đang săn mồi, kiên nhẫn khắc chế, âm thầm mai phục, dùng trọng lượng cơ thể đè lên người cô, ngón tay lân la đi theo mạch máu, động tác mờ ám vuốt ve cổ cô. Hô hấp của anh phả lên môi cô. Chi Đạo ngẩng cằm, hơi thở hơi dồn dập, cảm nhận được người anh em phía dưới của anh đã phồng lên, thân mật kề sát vào người cô. Áo lông lại không an phận mà chảy xuống, nửa đầu vai của anh lộ ra, vẻ mặt mê ly, nghiêng đầu ghé sát bên tai cô, hơi thở suy yếu dồn dập, giọng nói như làn sương mù, bí ẩn, quyến rũ.
“Chị ơi, sờ anh.”
Chi Đạo bị giọng điệu làm nũng trầm thấp của Minh Bạch quyến rũ, ngón chân căng thẳng cuộn lại.
Cô ngẩng đầu. Minh Bạch vẫn đang nghiêm túc lựa chọn đề hình, bôi bôi vẽ vẽ, áo lông trượt xuống đã bị anh kéo lên, che lại cảnh xuân tươi đẹp.
Ngoài cửa sổ, tuyết vẫn đang rơi, nhưng sương mù đã tan
A.
Là giả.
Sao anh có thể chủ động như vậy?

Minh Bạch chỉ còn vài dạng đề nữa là xong. Anh lại kéo kéo cổ áo, trong lòng thầm ảo não, không biết sao hôm nay anh lại mặc cái áo này, cái áo có hơi lớn, luôn trượt xuống. Minh Bạch sợ cô hiểu lầm anh… lại quyến rũ cô. Thiếu niên nghĩ nghĩ, chờ sau khi anh hoàn thiện cái bảng phân tích này thì nhất định sẽ đi thay quần áo.
Lại trượt xuống.
Vai phải bị lộ ra ngoài, lập tức cảm nhận được không khí lạnh lẽo. Minh Bạch theo bản năng duỗi tay trái định kéo áo lên lần nữa.
Ngón tay còn chưa chạm được vạt áo lông, xương quai xanh đột nhiên bị cắn một ngụm, đầu lưỡi mềm mại, ướt đẫm triền miên mút vào. Trong một giây đó, Minh Bạch ngây ngẩn cả người, tay cầm bút cứng đờ. Sau xương sống và cổ lập tức cảm thấy luồng điện chạy dọc, tê dại.
“Chi Đạo…” Hô hấp của thiếu niên lập tức mất kiểm soát.
Môi cô rời đi, da thịt trắng nõn của thiếu niên trong nháy mắt đã nhiều thêm một đoạn dấu hôn màu đỏ tím đầy sắc tình, cảnh sắc này tràn ngập dục vọng, khiến lòng người run sợ. Chi Đạo vòng tay, ôm chặt lấy vòng eo của anh, gương mặt nóng lên, vừa vặn dán lên cần cổ hơi lạnh của Minh Bạch.
Cái mũi theo thói quen tham lam ngửi mùi hương yêu thích trên người anh.
Chi Đạo nhìn lỗ tai đỏ rực của Minh Bạch: “Viết xong chưa?”
“… Vẫn chưa.” Minh Bạch mặc kệ đầu vai đang lõa lỗ, cắm cúi cúi đầu tiếp tục viết lách.
Nhan sắc này còn trong trẻo hơn tuyết. Chi Đạo biết, vẻ ngoài của thiếu niên được thượng đế thiên vị, tinh xảo, độc đáo, xuất chúng, chỗ nào cũng là tuyệt tác. Nhưng không chỉ có vẻ ngoài, bất kể là nhân phẩm, tài học, kiến thức,… mọi khía cạnh của anh đều khiến anh tỏa sáng rực rỡ, chói lòa ánh mắt của cô. Giờ phút này, vật phẩm quý hiếm đang ở ngay trong lồng ngực của mình, Chi Đạo chỉ cảm thấy, mình chính là đứa trẻ may mắn nhất, được thượng đế chiếu cố.
Anh không hề đẩy cô ra, cũng không quát lớn.
Chỉ tùy ý cô.
Thiếu niên trước mắt, vừa tốt đẹp vừa yếu ớt.
Trên phương diện tình cảm nam nữ, mọi biểu hiện của Minh Bạch đến giống như một đứa trẻ. Thẹn thùng, bị động, rồi lại nghe lời.
Chỉ có vài trường hợp ngẫu nhiên, mới mạnh mẽ áp chế cô.
Chi Đạo cảm thấy, nếu so sánh hai người với nhau, thì cô càng có vẻ dục cầu bất mãn với anh hơn.
Thật ra, Chi Đạo chỉ muốn có thể thân mật da thịt với anh nhiều hơn một chút, vấn đề nan giải này cứ tích tụ dần rồi biến thành dục vọng, không thể tự kiềm chế. Nhưng về mặt tâm lý, cô cũng không phải thật sự muốn cùng anh làm tình.
Ý tưởng thì là như vậy, nhưng một khi đưa vào hiện thực thì Chi Đạo cứ thấy lúng túng xấu hổ. Một là do cô sợ đau. Ký ức về cơn đau lần trước vẫn còn mới mẻ, cô cũng không dám tùy tiện thử lại. Hai là do cô sợ mẹ cô sẽ phát hiện. Lần trước không bị phát hiện là do may mắn. Cũng chẳng có gì có thể đảm bảo là lần này hai người “làm” thì sẽ không bị phát hiện ra cả? Nhỡ mà lúc trở về bị bắt thì cô phải làm sao bây giờ? Ánh mắt của mẹ cô thật sự rất tinh tường, Chi Đạo đã trải nghiệm cảm giác sợ hú vía một lần, không muốn trải nghiệm lần hai. Còn lý do thứ ba, cô cũng cảm thấy e lệ lắm chứ. Lần trước là do đang trong trạng thái mơ hồ, sao có thể thật bằng lúc bản thân tỉnh táo, chủ động làm cái loại chuyện này mắc cỡ này được chứ?
Cho nên Chi Đạo lại vòng về giường, tĩnh tâm đọc sách: “Em sợ mẹ em đột ngột trở về…”
“Anh sẽ nhanh.”
Ngữ khí của Minh Bạch cực kỳ bình tĩnh, nhưng ý nghĩ trong đầu thì lại loạn như cái mớ bòng bong. Tốc độ đưa bút càng ngày càng chậm, chậm đến yên lặng.
Ngoài cửa sổ, tuyết vẫn đang tung tăng bay lượn.
Mưa tuyết nhỏ dần, rốt cuộc anh cũng viết xong. Hành động vô cùng tự nhiên quay đầu nhìn cô.
Chi Đạo ngủ rồi, trong tay vẫn còn cầm quyển sách.
Minh Bạch đứng lên, nhẹ nhàng đến gần, nước chân lặng lẽ không tiếng động đứng bên cạnh cô. Thiếu niên chậm rãi cúi người, cong eo, thân trên lơ lửng trên không, hơi đè lên người cô.
Hai tay chống ở hai bên sườn mặt của Chi Đạo, đôi mắt nhìn chằm chằm vào đôi mắt cô.
Gương mặt của thiếu niên cách càng ngày càng gần, cho đến khi đôi môi khẽ chạm vào môi cô, nụ hôn như chuồn chuồn lướt nước. Một lần, lại một lần nữa.
Lại một lúc sau đó, năm ngón tay anh khẽ len lỏi, nắm lấy năm ngón tay của thiếu nữ, dùng sức nắm thật chặt. Đầu lưỡi khẽ liếm môi dưới của cô, hàm răng nhẹ cắn môi trên, mãnh liệt mà khắc chế, Minh Bạch hút lấy hai cánh môi của cô. Đến tận khi Chi Đạo hừ nhẹ một tiếng, anh mới không đành lòng buông tha, dời khỏi cánh môi cô.
Đôi môi rời đến sau cổ thiếu nữ, bắt chước động tác hôn mút như cô vừa làm với anh, để lại một chuỗi dấu hôn chạy dài, rậm rạp, đỏ ửng, thảm không nỡ nhìn. Giống như quá trình chinh chiến chiếm hữu, điên cuồng để lại dấu hiệu của riêng mình, đánh dấu lãnh thổ.
Minh Bạch chậm rãi nhắm mắt lại, ngửi ngửi mùi hương trên người cô.

Chi Đạo.
Làm sao bây giờ?
Anh còn muốn càng nhiều càng nhiều hơn nữa.
Hoàn hoàn toàn toàn hòa nhập, một tấc không rời.
Thân thể của em, chỉ được phép để một mình anh chiếm giữ.
Nhưng em lại sợ đau.
Nhưng em ghét bị uy hiếp.
Anh thật sự rất thích em, rất muốn biến em trở thành người con gái của mình.
Hôn anh, sờ anh, chà đạp anh, làm anh đau.

Bình luận (0)

Để lại bình luận