Chương 79

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 79

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Một cuộc điện thoại bất ngờ phá vỡ sự bình lặng trong cuộc sống của Trình Nặc. Là Lý Huyên.
“Trình Nặc, nghe nói cô đã về nước. Chúng ta gặp nhau được không?”
Hai người hẹn gặp tại một quán cà phê ven Tây Hồ. Lý Huyên giờ đây đã khác xưa rất nhiều, xinh đẹp, tự tin và rạng rỡ. Cô ấy sắp kết hôn.
“Chúc mừng cô.” Trình Nặc mỉm cười, chân thành nói. “Cuối cùng cô cũng tìm được hạnh phúc.”
Lý Huyên khuấy ly nước, ánh mắt thoáng chút buồn. “Cũng nhờ có cô và… cậu ấy.”
Không khí bỗng chốc chùng xuống khi nhắc đến người thứ ba.
“Cậu ấy… thế nào rồi?” Trình Nặc hỏi, giọng khẽ run, tim đập nhanh hơn.
Lý Huyên nhìn Trình Nặc, ngập ngừng một chút rồi quyết định nói ra sự thật mà cô đã giấu kín bấy lâu nay.
“Trình Nặc, thực ra… năm đó tôi đã nói dối cô.”
Trình Nặc sững người. “Nói dối? Chuyện gì?”
“Đêm đó… Hứa Đồng Chu không hề bảo chúng tôi tách ra để đánh lạc hướng.” Giọng Lý Huyên nghẹn ngào. “Cậu ấy bị dính bẫy thú. Chân cậu ấy bị kẹp nát. Cậu ấy không đi được nữa nên mới bắt tôi chạy đi trước tìm cô. Cậu ấy… đã hy sinh cái chân của mình để tôi được thoát.”
Choang!
Ly cà phê trên tay Trình Nặc rơi xuống bàn, nước bắn tung tóe. Tai cô ù đi, cả thế giới như sụp đổ trước mắt.
“Cô nói cái gì? Bẫy thú? Chân cậu ấy…”
“Bị thương rất nặng.” Lý Huyên gạt nước mắt. “Tôi nghe nói sau đó cậu ấy bị người trong thôn ghẻ lạnh, đánh đập. Gia đình cậu ấy bị cô lập. Cậu ấy sống rất khổ sở… Tất cả là vì cứu tôi, và vì giữ lời hứa với cô.”
Nước mắt Trình Nặc tuôn trào không thể kìm nén. Cô bụm miệng, cố gắng ngăn tiếng nấc nghẹn ngào. Hóa ra… Hóa ra anh đã chịu đựng nhiều đau đớn đến thế. Hóa ra anh chưa bao giờ thất hứa. Chỉ có cô, chính cô là người đã bỏ rơi anh trong lúc anh cần cô nhất.
“Tại sao… tại sao bây giờ cô mới nói cho tôi biết?” Trình Nặc hỏi tỏng đau đớn.
“Tôi xin lỗi… Tôi sợ cô biết chuyện sẽ quay lại đó, sẽ gặp nguy hiểm. Tôi cũng ích kỷ, tôi muốn thoát khỏi quá khứ đó…” Lý Huyên cúi đầu hối lỗi. “Nhưng tôi nghĩ cô cần phải biết. Cậu ấy yêu cô, yêu cô hơn cả mạng sống của mình.”
Trình Nặc rời khỏi quán cà phê trong trạng thái thất thần. Cô đi lang thang dọc bờ hồ, gió lạnh thổi vào mặt nhưng không làm dịu đi cơn bão lòng đang gào thét.
Cô phải tìm anh. Cô phải gặp anh. Dù anh có ở đâu, dù anh có ra sao, cô cũng phải tìm bằng được anh để nói lời xin lỗi, để bù đắp cho anh.
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận