Chương 79

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 79

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Chi Đạo cúi đầu không nói lời nào, ngón tay vẫn luôn vần vò ống tay áo.
Minh Bạch dựa vào ưu thế chiều cao, nhìn xuống đỉnh đầu thiếu nữ, do dự một lát rồi nói: “… Anh đi đây.”
“Đi luôn à…” Chi Đạo nhỏ giọng nói thầm.
Cánh cổng tiểu khu không mở, không gian chung quanh chìm vào một mảnh tối tăm. Chi Đạo không thể thấy rõ vẻ mặt của Minh Bạch, chỉ biết anh vẫn đang đứng tại chỗ, chưa đi, còn đang nhìn cô. Ngón tay Minh Bạch nhẹ nhàng chạm vào vết sẹo trên ngón giữa.
“Ngày mai em phải về quê ăn Tết. Có khả năng phải đi hơn mười ngày mới trở về.” Chi Đạo ngẩng đầu nhìn anh.
“Ừ.” Minh Bạch gật đầu.
Anh không nói gì sao? Vì sao Minh Bạch không thể giống như cô, chủ động khát vọng được thân mật? Anh càng như vậy, trông cô càng có vẻ gấp gáp không nhịn nổi. Minh Bạch định giữ cái danh hiệu “Đạo đức tốt” đến lúc nào? Liệu anh có thể chủ động một chút… Chi Đạo có chút buồn bực, mím môi.
Dưới ánh đèn, gương mặt thiếu niên tuấn tú nhu hòa như nước, dòng nước chảy róc rách thấm vào ruột gan Chi Đạo, khiến cô tình nguyện bỏ qua lý trí, trầm luân.
Trái tim trong lồng ngực nghèn nghẹn, Chi Đạo không khỏi thở dài một tiếng. Thôi vậy, trong mối quan hệ giữa hai người, cứ để cô là người chủ động đi.
Nghĩ thông suốt, Chi Đạo tiến lên một bước, ôm lấy anh. Hai cơ thể ấm áp dán vào nhau, truyền cho nhau hơi ấm an ủi, cảm giác giống như chạm vào bông, mềm mại khiến người ta muốn luân hãm.
“Chúng ta… Đợi em trở về rồi gặp. Nhớ phải xem QQ.”
Minh Bạch cũng dần dần ôm lại cô, ngữ khí cực kỳ bình tĩnh: “Ừ.”
Ừ ừ ừ. Suốt ngày chỉ biết ừ. Ừ cái cây búa nhà anh.
Gò má Chi Đạo phồng lên, chậm rãi buông anh ra: “Vậy em đi vào trước…” Nói xong liền xoay người, bước qua cánh cổng tiểu khu, đi về nhà.
Khuyết điểm lớn nhất của con người chính là trí nhớ không tốt. Thời khắc này, Chi Đạo đã bị sự ngoan ngoãn của Minh Bạch mê hoặc. Sớm đã quên đêm hôm uống say đó, thiếu niên từng chủ động đến mức khiến cô hoảng loạn thất thố sợ hãi. Càng quên mất chuyện anh từng cắt lỗ tai cô.
Trước khi lên cầu thang, Chi Đạo sờ sờ mảnh da thịt sau cổ.
Kỳ quái… Phía sau lưng sao lại ran rát thế nhỉ?
Trong bóng tối, một đôi mắt chậm rãi nhướng lên, nhân cách bướng bỉnh âm thầm trỗi dậy.

Cuối cùng, Chi Đạo vẫn đến quầy hàng chính hãng của nhãn hiệu kia mua đôi giày mà cô đã nhìn trúng. Cô đốt hết toàn bộ tiền mừng tuổi, tiền tiêu vặt, còn phải kiêm chức viết câu đối cho người ta bán lấy tiền, và các khoản lặt vặt rải rác khác mới vừa đủ trả cho đôi giày đó.
Hai người Lý Anh vẫn còn ở quê tiếp tục đi thăm người thân, nhưng Chi Đạo lại muốn về sớm một chút. Cô lấy cớ nói muốn chuyên tâm làm bài tập, liền tự mình bắt xe về nhà trước.
Trước khi về đến nhà, Chi Đạo dặn Minh Bạch chờ cô ở công viên ngoài tiểu khu.
Chi Đạo xuống xe, tâm trạng vui vẻ lẩm bẩm hát thầm, trên tay là chiếc túi đựng đôi giày mà cô vất vả mãi mới mua được, nhảy chân sáo trên đường phố, thỉnh thoảng còn xoay người một vòng, ngẩng đầu nhìn tuyết đang dần tan.
Chi Đạo đã nhìn thấy Minh Bạch. Anh ngồi trên chiếc ghế tròn công viên.
Chi Đạo vừa mới há miệng, lại vội vàng ngậm lại, không lập tức chạy về phía anh mà ngược lại, ngừng tại chỗ.
Bởi vì, một nữ sinh xinh đẹp đang từ từ đến gần Minh Bạch.
Hai người đều có vẻ ngoài xuất sắc, hấp dẫn ánh mắt người khác. Nữ sinh kia có vẻ rất tự tin trên phương diện này, cô ta ngồi xuống bên cạnh anh, đĩnh đạc nói chuyện, miệng cười xán lạn.
Cảnh tượng gì đây… Chi Đạo nắm lấy cái túi trong tay, chậm rãi siết chặt.
Minh Bạch không thèm phản ứng với nữ sinh kia. Biểu tình của anh lúc này giống hệt như khi mới gặp cô, cao lãnh, cự người ngàn dặm. Chuyện này cũng khiến tâm trạng Chi Đạo dễ chịu hơn chút. Nhưng sau đó anh vẫn nói chuyện với nữ sinh kia, rồi lại sau đó, nữ sinh đó đi rồi.
Chi Đạo đứng bất động tại chỗ, cô muốn xem đến khi nào anh mới có thể phát hiện ra cô.
Nửa phút sau, Minh Bạch vô tình quay đầu sang, liếc mắt một cái liền thấy cô. Minh Bạch vội đứng lên, đi đến trước mặt cô.
“Em đã đến rồi.”
Chi Đạo đưa cái túi trong tay cho anh: “Quà tặng mừng năm mới của anh.”
Minh Bạch nhìn cái túi thật lâu, ngữ khí đầy chân thành: “Cảm ơn.”
“Thực xin lỗi… Anh lại không chuẩn bị quà cho em.” Minh Bạch nhất thời vì sơ ý của mình mà biểu hiện ra dáng vẻ ảo não không thôi: “Em muốn cái gì…”
“Không sao đâu.” Ánh mắt Chi Đạo không còn sự vui vẻ như lúc trên đường tới đây nữa, lúc này, nó lạnh như bông tuyết vậy: “Em cũng không để ý chuyện quà tặng đâu.”
Cô cúi đầu, kéo tay anh qua, ngón trỏ hoạt động trong lòng bàn tay của anh. Minh Bạch bị ngứa, theo bản năng co rụt tay lại, lại bị cô dùng sức nắm chặt.
Chi Đạo chậm rãi mở miệng: “Chúng ta đến nhà anh đi.”

Mở điều hòa, kéo bức màn lên.
Lần này, Minh Bạch mặc một chiếc áo sơ mi màu trắng áo, nằm trên giường đọc sách, cô nằm bên cạnh anh, ngẩn người nhìn trần nhà.
Ánh nắng tự do nhảy nhót khắp nơi, kim đồng hồ lạch tạch quay tròn. Từ sáng đến hoàng hôn, bóng chiều tà xuyên qua cửa sổ, in vệt trên sàn nhà. Lan can cửa sổ được thiên nhiên mà cho một lớp áo vàng lấp lánh, lập loè khoe khoang với bức tường đối diện . Hoa sơn trà càng về chiều càng đỏ sậm.
Minh Bạch đang đọc trang 63 của quyển《 tất nhiên 》: “Đây là cách nền kinh tế toán học vận hành trong dòng sông sao chép chảy tự do ……” Vì thế anh tự hỏi, liệu mối quan hệ giữa sao chép và Internet có thể hợp lý hay không. Suy nghĩ của thiếu niên bay bổng trong một thế giới riêng, …
Cơ thể Minh Bạch đột nhiên cứng đờ, ngón tay không ngừng vuốt ve trang sách.
Nhiệt độ thân thể tăng lên vùn vụt, phần da thịt chạm vào tứ chi mềm mại nữ tính đều như bốc sốt, đầu óc rối tinh rối mù. Minh Bạch nhẹ nhàng giật giật cơ thể.
Chi Đạo bình tĩnh bò lên người thiếu niên, đè anh xuống, cằm gác lên cổ anh.
Chi Đạo nhìn Minh Bạch không tự giác mà mím chặt môi. Cô càng ghé sát tới gần vành tai của anh hơn, tay phải vòng đến trước bụng nhỏ, lợi dụng khe hở bên hông, vói vào trong áo sơ mi của anh. Lòng bàn tay chạm vào đường cong cơ bụng phập phồng, tà ác dần dần mò lên trên, thỉnh thoảng lại đụng chạm vào ngực phải của anh.
Minh Bạch bị động tác vuốt ve của cô làm cho da đầu tê dại, cơ thể không ngừng nóng lên, tốc độ máu lưu thông càng ngàng càng nhanh, nhưng lại có một ngụm khí bị tắc nghẽn lại.
“Anh nói gì với nữ sinh kia?” Chi Đạo nhẹ giọng hỏi, giống như chỉ đang hỏi thời tiết hôm nay thế nào.
Nhưng ngón tay lại nắm chặt điểm đỏ trên ngực thiếu niên, kẹp nó vào giữa hai ngón tay, vừa xoa vừa nghiền áp.
Minh Bạch bị niết, vừa ngứa vừa đau, tiếng kêu nghẹn ngào như làm nũng phát ra từ trong cổ họng, nhanh tay cầm lấy tay cô: “Anh nói… Anh đang đợi bạn gái.”
Chi Đạo vẫn tiếp tục ghé sát vào tai thiếu niên, hơi thở ấm áp, hạ giọng quyến rũ: “Như vậy à…”
Đầu ngón tay ấn lên đầu vú của Minh Bạch, ngón tay không ngừng đảo quanh, lôi kéo, kích thích hạt đậu đỏ. Minh Bạch khẽ cắn cánh môi, bộ phận mẫn cảm chưa từng chịu những cái đụng chạm xa lạ như vậy khiến nó ngứa ngáy khó nhịn, cả người cứ như bị điện giật. Thiếu niên chưa bao giờ nhận được sự vuốt ve có tính ngược đãi như vậy, cho dù tinh thần anh mạnh mẽ đến đâu, lúc này cũng không khỏi khẽ run, ngón tay siết chặt, hốc mắt đỏ hoe.
“Chi Đạo… Đừng…” Minh Bạch hạ giọng, có hơi giống làm nũng, hơi thở gấp gáp.
“Minh Bạch…” Chi Đạo cắn lên vành tai đỏ ửng của anh, động tác trên tay vẫn không ngừng: “Anh biết có rất nhiều nữ sinh thích anh không?”
“Làm sao vậy…” Minh Bạch không nhịn được, đè tay cô lại.
Sức lực của thiếu niên rất lớn, Chi Đạo không thể tránh thoát.
Cô đành nói: “Anh buông tay ra trước, em không động nữa.”
Minh Bạch liếc mắt nhìn quyển sách một cái, tin tưởng cô, chậm rãi buông tay ra. Chi Đạo cũng thật sự thu tay lại, tay phải dần dần rời khỏi hạt đậu đỏ vừa chịu đủ loại tra tấn của anh.
Trong quá trình rụt tay lại, Chi Đạo cố ý lay động vạt áo sơ mi của Minh Bạch. Đầu vú bị vạt áo sơ mi cọ vào, cơn đau râm ran khiến Minh Bạch lại không tự chủ mà mím môi.
“Minh Bạch.” Chi Đạo hoàn toàn không có ý định bò xuống khỏi người thiếu niên, cô dùng cơ thể mềm mại của mình đè lên lưng anh.
Hơi thở thơm ngọt, quyến rũ như thuốc phiện: “Anh từng vuốt ve nó chưa?”
Còn chưa dứt lời, bàn tay nhỏ bé đã chạy thẳng tới vùng bí ẩn giữa quần thể thao của Minh Bạch. Nhân lúc anh chưa kịp phòng bị, đột ngột ra tay nắm lấy bộ phận nam tính còn chưa thức tỉnh kia, dùng bàn tay nhẹ nhàng vuốt ve từ trên xuống dưới, lần lượt tuần tự.
Thật mềm. Giống con giun khổng lồ.
Bộ phận yếu ớt không thể chịu kích thích nhất đang bị thiếu nữ dùng bàn tay nhỏ bé của cô bao lấy, còn không ngừng xoa bóp. Minh Bạch chưa bao giờ bị như vậy, thiếu niên hoàn toàn ngây thơ trong phương diện tình dục này rốt cuộc cũng không nhịn nổi nữa, thở gấp, phát ra một tiếng rên rỉ. Tiếng rên vừa thoát ra khỏi miệng, gương mặt Minh Bạch thoắt cái đã ửng hồng, đỏ như máu, cảm xúc thẹn thùng xâm chiếm tâm trí, cả người thiếu niên cuộn tròn lại, vùi đầu vào gối, bàn tay vừa mạnh mẽ nắm lấy tay cô, giờ chỉ dám ấm ức nắm chặt thành quyền.
Chi Đạo thấy dáng vẻ chìm trong tình dục của Minh Bạch, cơn sóng tình triều trong cô cũng bị kích động.
Chi Đạo cũng không biết tại sao cô lại to gan như vậy. Nhưng… Nhưng khi nhìn thấy cảnh tượng anh ngồi cùng nữ sinh khác, nhìn thấy cảnh tượng anh nói chuyện với nữ sinh khác, ý tưởng “Trừng phạt” anh cứ luẩn quẩn mãi trong đầu, cô chỉ muốn nhìn anh vì cô mà mặt đỏ tai hồng, phát ra những âm thanh rên rỉ dễ nghe, cơ thể của anh sẽ vì cô mà nảy sinh những phản ứng thú vị khác. Tất cả là để thỏa mãn ý thích của cô.
Quan sát phản ứng ngây thơ đáng yêu của Minh Bạch với tình dục… Hiện tại, Chi Đạo chỉ muốn trêu chọc anh.
“Em hỏi anh… Anh có từng vuốt ve nó chưa?” Bàn tay Chi Đạo cách hai lớp quần, vuốt ve vật biểu trưng cho sự nam tính của thiếu niên, cảm nhận nó đang dần thức tỉnh.
Minh Bạch không nói lời nào, vùi đầu vào gối, cảm nhận được dương vật đang chậm rãi cương cứng, nảy lên, từ từ lớn lên trong lòng bàn tay của thiếu nữ. Anh nắm chặt bàn tay, khớp xương nhô lên, thần kinh căng thẳng như dây đàn.
Chi Đạo đang thích thú nghịch ngợm “đồ chơi” mới, sờ lên khá mềm mại, giống như bông, khá thú vị. Nhưng xoa xoa được một lúc, lòng cô đột nhiên căng thẳng, giống như bị điện giật một cái, động tác trên tay cũng chậm lại một chút.
Trong mắt lập tức tràn ngập vẻ hoang mang.
Chi Đạo nhìn mảng da thịt sau cổ của thiếu niên, rõ ràng nơi đó vẫn trắng nõn như tuyết.
Sao… Phía dưới… Anh… Thứ này… Sao tự nhiên lại cứng lên…

Bình luận (0)

Để lại bình luận