Chương 799

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 799

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Mặc dù không rõ người đàn ông này và Lâm Chi Nam có quan hệ như thế nào, nhưng anh ta vung tay là một khoản tiền lớn, gã đầu trọc đương nhiên biết gì nói nấy, càng muốn dựa vào nội tình trong đó kiếm thêm một khoản tiền.
“Lúc con nhóc đó 5 6 tuổi đã học theo được dáng vẻ của mẹ mình đến bảy, tám phần, thấy người là giả bộ đáng thương, nói chú thím cháu đói bụng, người hữu tâm, tốt bụng không nhìn nổi, đương nhiên cho con bé nửa bát cơm.”
Hai người đã đi lên bậc thang, chỗ rẽ mờ tối, người đàn ông ở phía sau đột nhiên hỏi.
“Mẹ cô ấy mặc kệ cô ấy sao?”
“Quan tâm gì chứ, sinh ra chính là đòi mệnh.” Người đàn ông đầu trọc nói.
“Từ khi đứa bé còn nhỏ, Lâm Dao đã không chào đón nó, cũng đúng thôi, vốn dĩ chính là một của nợ ra đời.
“Cha cô ấy đâu?”
Lục Nhất Hoài cũng không biết sao mình phải nhiều chuyện hỏi câu này, từ thời gian, năm sinh cũng có thể suy đoán được lớn khái là trước vụ án tham ô.
“Không biết.” Đầu trọc ngây người.
“Lúc mẹ con bé đến thôn Ngô Đồng thì đã mang thai, đoán chừng là ngủ với người đàn ông nào, sau lại không cần cô ta.”
“Đến rồi, đây chính là nhà con bé.”
Ông ta chỉ vào một cách cửa gỗ đầu tiên, Lục Nhất Hoài cũng theo đó nhìn lại.
Khoảng cách vài mét, anh ta do dự không đi lên, sinh ra mấy phần cảm giác cận hương tình khiếp, nhất thời không nhấc nổi bước chân.
Cũng không cần anh ta xê dịch bước chân cũng có thể nhìn không sót một thứ gì bên trong cảnh cửa sổ rỉ sét, căn phòng hơn mười mét vuông, ngay cả nhà bếp cũng không có, chỉ có một tấm ván gỗ để nổi sắt lên trên, rau xào hun đến giấy báo dán cửa sổ vàng như nến, còn có mấy con gián thỉnh thoảng bò qua.
Những thứ này chưa từng tồn tại trong sinh mệnh của Lục Nhất Hoài.
Lạ lẫm như thế.
Căn nhà ngang ánh sáng u ám khiến cho tròng mắt người đàn ông đen như nham thạch, anh ta vuốt ve từng nét phấn vẽ trên tường.
Đại khái là bức vẽ lúc cô nhóc bảy, tám tuổi, từ trong lớp học được hình dáng của các loại hoa quả, vẽ một chùm nho.
Bây giờ cô vẫn thích ăn nho nhất.
Trong nhà đủ loại hoa quả, nhưng chỉ có nho tím là bị cô vơ vét sạch, ở Đế Đô hay Thượng Hải đều là như thế, anh ta còn từng véo mũi cô trêu chọc qua, nói không phải cô là chuột đấy chứ.
Nhớ đến chuyện cũ, đáy mắt Lục Nhất Hoài nhu hòa không chỉ một lần.
Bàn tay trượt xuống một bức vẽ, trên đó vẻ một người lớn và một trẻ nhỏ tay trong tay. Mẹ và Nam Nam…
Nam Nam…
Trong cổ họng giống như có một giọng nói gọi theo, khiến tim anh ta như bị kim châm, đau đến lục phủ ngũ tạng đều co vào.
Cận hương tình khiếp 近乡情怯 chỉ một người đi xa quê nhiều năm, nay khi trở về quê nhà thì tâm tình đột nhiên trở nên phức tạp, không thể bình tĩnh được

Bình luận (0)

Để lại bình luận