Chương 827

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 827

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Nhưng thời gian chưa đến lúc An Đắc Lai lên thị trấn họp, cô có điện thoại cũng không biết gọi đi đâu, viết thư thì quá chậm, đành phải kiên nhẫn chờ đợi.
Cuối cùng cũng đợi được đến ngày đó, cô vội vàng gọi điện thoại, điện thoại đã được kết nối nhưng An Đắc Lai lại nói không thấy ai trong thôn nhận được giấy báo.
Thẩm Tương Tri nói với cô, vì thôn Thanh Sơn ở xa nên giấy báo chắc chắn sẽ bị chậm trễ một chút, có thể là vẫn chưa đến.
An Hồng Đậu nghĩ đến việc Thẩm Tương Tri cũng đang giảng dạy tại trường Đại học thành phố Giang, liền hỏi anh: “Nói thật đi, anh có cách nào biết trước được Mạch Hương có được nhận vào học không, để chúng ta xác định luôn, khỏi phải chờ đợi thế này, trong lòng còn sốt ruột nữa.”
Thẩm Tương Tri nhìn cô, bất lực lắc đầu, nói: “Yên tâm đi, Mạch Hương đỗ rồi.”
Giấy báo còn là do anh đích thân làm, sau khi nhìn thấy ba chữ An Mạch Hương, anh còn cố ý xem thông tin cụ thể, lúc này mới xác định không sai người, chính là cô em vợ của anh.
An Hồng Đậu trách móc vỗ anh một cái: “Anh biết sớm mà không nói với em, hại em lo lắng vô cớ, còn cố ý gọi điện cho chú hai xác nhận.”
“Em cũng đâu có hỏi anh.” Thẩm Tương Tri nói: “Dù sao thì đến lúc nhận được giấy báo cũng sẽ biết thôi, biết trước thì còn gì là bất ngờ nữa.”
An Hồng Đậu không so đo chuyện này với anh, lại hỏi anh: “Vậy anh có thấy Trương Kiến Quân không?”
Hai người này vẫn đang hẹn hò, lúc đăng ký thi cũng đã bàn bạc với nhau, chỉ không biết Trương Kiến Quân có đỗ không.
“Không thấy nhưng cũng không chắc là không đỗ, dù sao cũng không phải do mình anh sắp xếp, có thể là do người khác làm.” Thẩm Tương Tri nói.
An Hồng Đậu thấy anh nói có lý, cũng không làm phiền anh nữa, muốn nhanh chóng báo tin vui này cho An Mạch Hương nhưng vừa mới gọi điện thoại, còn một tuần nữa mới đến lượt An Đắc Lai lên thị trấn.
Vì vậy, cô dứt khoát nằm bò ra bàn viết thư.
Thẩm Tương Tri nói với cô: “Giấy báo trúng tuyển đều là chuyển phát nhanh, đến lúc thư của em đến nơi thì cô ấy đã nhận được từ lâu rồi.”
An Hồng Đậu vẫn viết thư của mình: “Em vẫn phải viết, chia sẻ tâm trạng chứ.”
Dù sao, cô cũng rất khó tin, vì một câu nói thi lớn học sẽ được khôi phục của cô, mà An Mạch Hương đã kiên trì trong nhiều năm như vậy.
May mắn thay, sự kiên trì không uổng phí, cô ấy đã nỗ lực và sắp gặt hái được thành quả.
Nhưng An Hồng Đậu không biết rằng, ở tận thôn Thanh Sơn, khi hai hoặc ba thanh niên trí thức nhận được giấy báo thì chỉ có An Mạch Hương là buồn bã và bất lực.
Trong điểm thanh niên trí thức, có người vui mừng có người buồn, có người may mắn vì những năm qua không từ bỏ, cũng có người hối hận vì không kiên trì.
Nhưng Trương Kiến Quân lại lo lắng.
Hắh đã nhận được giấy báo, đáng lẽ phải vui mừng vì cuối cùng cũng có thể trở về thành phố nhưng trong lòng lại bất an, vì An Mạch Hương vẫn chưa nhận được.
Đang lúc hắn không biết phải làm sao thì Chu Học Nông lặng lẽ đi tới hỏi hắn: “Trương Kiến Quân, chuyện hôn sự của cậu và An Mạch Hương, cậu định tính sao?”
Trương Kiến Quân nắm chặt tờ giấy báo trong tay, lại nghe hắn ta nói: “Cậu xem, cậu thi đỗ lớn học có thể trở về thành phố, tương lai rộng mở, An Mạch Hương chỉ là một cô gái nông thôn, chắc chắn không xứng với cậu, tôi cũng chẳng có chí tiến thủ gì, lần thi lớn học này cũng trượt rồi, nếu cậu định từ bỏ chuyện với An Mạch Hương, vậy thì tôi sẽ ra tay, dù sao tôi cũng không có hy vọng trở về thành phố, cưới con gái đội trưởng cũng không tệ, biết đâu sau này thành người một nhà, ông ấy còn có thể sắp xếp cho tôi một công việc nhàn hạ.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận