Chương 836

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 836

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Xem náo nhiệt và phá phách vẫn có sự khác biệt khá lớn, ông ngoại Tô là người coi trọng danh tiếng, không phải con mình làm thì tuyệt đối không để con mình gánh chịu tiếng xấu.
An Hồng Đậu nói: “Ông ngoại nghĩ giống em, vừa rồi em đã nói với chúng rồi, lấy tiền tiêu vặt của chúng mua giày, xem lần sau có chừa không.”
Thẩm Tương Tri và An Hồng Đậu tiếp tục dọn dẹp vệ sinh, Đại Bảo và Nhị Bảo cùng nhau đứng phạt, Tam Bảo đi đến bên chúng, vẻ mặt khinh thường: “Hai người còn có thể ngu hơn được nữa không, đi xem náo nhiệt mà còn hại chính mình, mất mặt.”
“Thằng ba, em nói quá đáng rồi đấy.” Đại Bảo tức giận nói: “Đều tại Nhị Bảo không chạy thoát, nếu không thì sao anh phải đứng đây chịu phạt!”
Nhị Bảo tức đến phát khóc: “Anh cả, anh còn trách em, em… em bị chuột rút mà!”
“Quan trọng nhất là cái này sao?” Tam Bảo chỉ ra ngay: “Quan trọng nhất là hai người nhân lúc ông cố ngoại lơ là lại chạy mất, nghĩ xem mai đến nhà ông cố ngoại, không thuộc bài ông cố ngoại bắt thuộc thì phải làm sao?”
Tam Bảo mặc kệ chúng, tự cầm truyện tranh lấy của An Hồng Đậu ra đọc say sưa.
Cậu bé phát hiện, mẹ giống như một kho báu, lần nào cậu muốn thứ gì, mẹ cũng có thể lấy ra.
Đôi khi, rõ ràng là nhà không có.
Cũng không thể trách An Hồng Đậu quá bất cẩn, để Tam Bảo phát hiện ra bí mật này, thằng bé này vốn đã thông minh, lại là con mình, người mẹ nào lại đề phòng con mình nhiều như vậy chứ.
Ngược lại, khi đối mặt với người khác, những năm gần đây cô chưa bao giờ để lộ sơ hở.
Lúc này Đại Bảo và Nhị Bảo mới thấy sợ, nhìn Tam Bảo bằng ánh mắt cầu xin: “Em ba, giúp anh với, lấy sách giúp anh…”
Hôm sau, Thẩm Tương Tri đưa chúng đến trung tâm thương mại mua giày, lại đến giải thích rõ ràng với ông Trương, sau đó mới đưa người đến nhà ông ngoại Tô.
Buổi chiều, ông Trương lại đến, trên tay còn bưng một bát sủi cảo.
An Hồng Đậu thấy ông ấy thì hơi ngẩn người, nghĩ đến chuyện hôm nay, liền chủ động hỏi: “Ông Trương, giày không vừa chân ạ?”
“Không không, giày rất vừa.” Ông Trương cười xua tay, nói: “Chuyện hôm qua là ông hiểu lầm, cũng hơi ngại, lúc đó thấy một đám trẻ con vây quanh đốt giày của ông, cũng không thấy là ai đốt, thằng bé nhà cháu chạy chậm nên bị ông bắt được, lúc đó ông cũng tức giận nên không hỏi rõ đã tìm đến tận cửa, cháu xem, còn làm phiền mọi người phải mua cho ông một đôi giày mới, trưa nay ông nói đưa tiền cho Tiểu Thẩm nhưng cậu ấy không chịu, ông và bà nhà đều ngại lắm nên trưa nay gói sủi cảo, bà nhà nhất quyết bắt ông mang đến cho mọi người nếm thử.”
Thẩm Tương Tri từ trong nhà đi ra, nói: “Vậy thì phải cảm ơn ông Trương rồi, người quanh đây ai mà không biết, tay nghề gói sủi cảo của bà Trương là tuyệt nhất, nhớ hồi nhỏ cháu còn được ăn.”
Nhà họ Tô điều kiện tốt, mấy năm trước đều có người hầu hạ, những năm gần đây tình hình thay đổi, mới đuổi hết người hầu trong nhà đi, bà ngoại Tô cũng học cách tự nấu cơm dọn dẹp nhà cửa.
Nhưng dù sao cũng là người quen được người khác hầu hạ, lúc đầu có nhiều việc không quen, không ít lần phải làm phiền hàng xóm láng giềng.
May mà lúc ông Tô còn tiền đã giúp đỡ mọi người rất nhiều, những người ở khu này đều rất tốt, lúc họ gặp khó khăn cũng đều hết sức giúp đỡ.
Khi Thẩm Tương Tri còn nhỏ, bà ngoại Tô thường mang bột mì và thức ăn đến nhà ông Trương nhờ bà Trương giúp gói sủi cảo, gói xong lại mang về nhà.

Bình luận (0)

Để lại bình luận