Chương 851

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 851

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Bàn cờ này rất dễ như trở bàn tay bị cháu đánh vỡ, mượn tên tuổi nhà họ Lục, cháu có biết sau này nhà họ Lục chúng ta sẽ gặp phải chuyện gì.”
“Ông nội, cháu biết, thế nhưng hôm nay đã không còn là lúc Trung Dung trong quá khứ.”
Trung dung một chủ trương của Nho gia
Lục Nhất Hoài gật đầu, sao anh ta có thể không hiểu những thứ này.
Mấy ánh mắt áp bạch đồng thời dừng lên gương mặt người đàn ông, anh ta nhìn xung quanh, sắc mặt không chút sợ hãi nào.
“Quá vững vàng mà cầu thắng, như thế không khác gì hồ xuống đồng bằng bị chó khinh, từ lúc Chung Côn đi lên đã để cho quan chức tùy ý vơ vét tài phú của dân, cửa son rượu thịt, trong này ông nội than thở bao nhiêu lần, cháu tin ông rõ ràng hơn.”
Lục Nhất Hoài nói tóm lại.
“Bây giờ vừa hay xuất hiện một đòn bẩy đánh vỡ thế cục, đồng thời mượn lực lượng mới hỗ trợ, cớ sao không làm.”
Ngón tay cái đè lên đầu rồng trên gậy batoong, ông cụ Lục bình tĩnh nhìn đứa cháu trai này.
Dường như đến hôm nay mới hiểu rõ đứa cháu trai này của mình cũng có một mặt sát phạt, quyết đoán.
“Đây là lý do của cháu, vậy cháu có biết hành động này của mình đã đẩy nhà họ Lục lên nơi đầu sóng ngọn gió, cháu muốn làm chuyện này thì có trăm ngàn cách, sao không nghĩ sớm đến thông báo cho ông nội?”
“Cháu biết, đây cũng chính là chỗ cháu làm chưa được chu đáo.”
Vết thương trên lưng xé rách, mơ hồ khiến anh ta cảm thấy đau, nếu đặt ở trước kia, Lục Nhất Hoài đã sớm đi, làm một hỗn thế ma vương lớn lên, từ nhỏ anh ta còn ít bị đánh sao? Đã khi nào thấp giọng nói chuyện.
Xưa nay anh ta không phải người nén giận.
Hiện tại kiên nhẫn cùng bọn họ lượn vọng, bởi vì trong tim không nỡ bỏ sự mềm mại kia.
Lục Nhất Hoài nói thẳng.
“Cha nên vừa rồi cha phạt cháu 20 gậy kia là trừng phạt đúng tội cháu, nếu như ông muốn như trước kia ném cháu vào trong quân đội lịch luyện, cháu cũng có thể tiếp nhận.”
Ông cụ Lục nhìn anh ta một lúc lâu.
“Vậy nếu như ông muốn cháu từ bỏ cô bé kia thì sao?”
Đồng tử Lục Nhất Hoài co rút lại, lời nói cũng dừng lại ở trên đầu lưỡi.
“Ông tự hỏi nhà họ Lục chúng ta không phải kiểu gia đình trèo cao giẫm thấp, nhưng thân thế của cô bé phức tạp, lại có bao nhiêu giấu diếm, thực sự không phải hạng người tâm tư thuần lương.” Ông ta nói.
“Một cô gái như thế, ông tuyệt đối không để cô ta ở lại bên cạnh cháu.”
Sau lưng, thím hai và thím ba đồng thời rơi vào trầm mặc, trước đó lúc Lục Nhất Hoài dẫn cô gái kia về, bọn họ có bao nhiêu ưa thích, hiện tại có bấy nhiêu cảm thán.
Thậm chí lúc Tần Lâm gọi điện tố cáo, đầu óc bọn họ vẫn còn ong ong.

Bình luận (0)

Để lại bình luận