Chương 857

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 857

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Hắn chỉ mới định tỏ tình, chứ không phải dây dưa với cô.
An Hồng Đậu cười cười, không trả lời câu hỏi này.
Một lúc lâu sau, thấy hắn không mở lời, cô mới nói: “Nếu câu hỏi của anh chỉ có vậy thì tôi có thể nói với anh rằng, tôi yêu gia đình của tôi.”
“Có lẽ chuyện hôm nay đã gây phiền toái cho em nhưng tôi cũng hy vọng em có thể hiểu, dù sao thì…” Giang Kỳ cười cười: “Đây là lần đầu tiên trong đời tôi có cảm giác rung động, không ngờ lại gặp phải hoàn cảnh như vậy.”
“Rung động?” An Hồng Đậu buồn cười: “Rung động là cảm giác gì?”
“Không hiểu lắm, lớn khái là muốn… có thể nhìn thấy nhau mọi lúc mọi nơi.” Giang Kỳ cũng không hiểu rõ lắm nhưng hắn có thể chắc chắn rằng, hắn rất thích ở bên An Hồng Đậu.
Hắn nghĩ, đây hẳn là cảm giác thích một người.
Lời nói của Giang Kỳ quá nghiêm túc, khiến An Hồng Đậu sửng sốt.
Đột nhiên, hắn cười: “Nhưng đó đều là chuyện trước đây rồi, tôi không có sở thích phá hoại gia đình người khác, em cũng không cần phải bận tâm vì chuyện này, sau này chúng ta vẫn làm bạn học tốt là được.”
Giang Kỳ đột nhiên cảm thấy, có lẽ hắn cũng không thích cô đến vậy.
Xem đi, hắn nói câu này thật là thoải mái.
“Được thôi, bạn học Giang, tôi về nhà đây, anh cũng về đi.” An Hồng Đậu quay đầu, nhìn hắn nói.
Hẻm Phong Lâm.
Thẩm Tương Tri nhìn hai người trước mặt đã nằm gục trên bàn, anh đưa tay đẩy họ một cái, giục: “Dậy đi, uống tiếp.”
Tuy nhiên, nửa ngày trôi qua, cũng không thấy hai người có bất kỳ động tĩnh gì.
Lại rót cho mình một ngụm lớn, Thẩm Tương Tri buông ly xuống một cách chán nản.
Vợ của ông Cao nhìn tình hình rõ ràng không ổn này, dùng tay đẩy ông lão nhà mình một cái, ngẩng đầu ra hiệu cho ông ấy nhìn ra ngoài.
Ông Cao ngẩng đầu lên, vừa vặn nhìn thấy trạng thái nửa say nửa tỉnh của Thẩm Tương Tri, khuôn mặt đẹp trai đầy vẻ buồn phiền.
Ông Cao cau mày, buông con dao trong tay, bưng bát canh giải rượu đã chuẩn bị từ trước đi ra ngoài.
“Nào, uống chút canh giải rượu.” Ông Cao đặt bát trước mặt Thẩm Tương Tri, nói: “Tôi đã chuẩn bị sẵn cho các cậu rồi, uống vào để mai đỡ khó chịu.”
May mà là người nhà, ông ấy mới chuẩn bị canh giải rượu này, người ngoài thì không được hưởng đãi ngộ này đâu.
“Cảm ơn ông Cao, để đó trước đã, lát nữa tôi uống.” Thẩm Tương Tri nói.
Nhìn vẻ mặt rõ ràng là không vui của anh, ông Cao cười ha hả: “Chàng trai trẻ, cãi nhau với vợ à? Nên mới trốn ra ngoài uống rượu giải sầu?”
Thẩm Tương Tri lắc đầu.
Nếu thực sự cãi nhau thì tốt rồi.
Ai sống chung mà chẳng cãi nhau, cãi xong thì thôi.
Nhưng vấn đề giữa anh và An Hồng Đậu, anh cũng không nói rõ được là thế nào, hình như đột nhiên cô thay đổi nhưng mà nói là thay đổi theo chiều hướng xấu thì cũng không hẳn.
Cô vẫn tận tụy làm những việc đó, cũng không phản đối khi anh gần gũi.
Chỉ là, anh cảm thấy cô có vẻ quá hờ hững, không còn nhiệt tình như trước nữa.
Ông Cao sống cả đời, nhìn vẻ mặt của anh là biết ngay là vợ chồng cãi nhau nhưng không tiện nói ra.
Vỗ vai anh, ông Cao cười híp mắt nói: “Có câu là uống rượu giải sầu sầu thêm sầu, cậu cũng uống ít thôi, con gái ấy mà, dễ nhạy cảm lắm, cậu phải kiên nhẫn hơn, cãi nhau thì dỗ dành cho tử tế, vợ mình thì đừng sĩ diện, cậu dỗ cô ấy vui thì cô ấy mới có thể khiến cậu vui được. Vợ chồng sống với nhau, cãi vã là chuyện khó tránh khỏi, người ta vẫn nói đàn ông là trụ cột gia đình thì phụ nữ chính là kim chỉ nam của gia đình, cậu phải giữ vững kim chỉ nam của gia đình mình thì gia đình mới yên ổn được.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận