Chương 857

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 857

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Hai người cứ thế đùa giỡn, gió nhẹ thổi qua tóc mái rơi vào trên mặt thiếu nữ, nhánh cây bị gió thổi khẽ rung động, cành lá xào xạc.
Đi một đoạn đường ngắn, lúc sắp đến ký túc xá, Lâm Chi Nam đột nhiên phát hiện ra một ánh mắt mãnh liệt rơi vào trên đỉnh đầu cô.
Cô ngẩng đầu lên nhìn.
Giang Đình đang đứng bên cạnh gốc cây cổ thụ, người đi đường nhao nhao hỗn loạn, chỉ có anh ta là đứng im.
Bóng cây che khuất ánh đèn trên đỉnh đầu anh ta, lông mày anh ta hơi cau lại, ánh mắt đen nhánh.
Nhìn cô, cũng nhìn Ôn Thời Khải.
Giống như một vòng luân hồi, anh ta đã từng đứng đó chờ cô, nhìn thấy cô và Lục Nhất Hoài, từ đó mỗi người đi một ngả.
Bây giờ địa điểm giống nhau, lại là mọi chuyện thay đổi.
Trong lúc Lâm Chi Nam sững sờ, Giang Đình đã đi đến chỗ bọn họ.
Cô vỗ bả vai Ôn Thời Khải, người sau tự nhiên cũng buông cô xuống.
Cách nửa mét, ánh mắt xem kỹ của Giang Đình càng thêm rõ ràng, dường như anh ta không hiểu vì sao cô lại đi lại gần với người đàn ông xa lạ này như thế, hơn nữa vừa rồi pha trò và động tác thân mật giữa hai người đều từ cô.
Trong lúc sáng tối đan xen, ánh mắt người đàn ông từ trên người Ôn Thời Khải trượt đến trên mặt Lâm Chi Nam, sau cùng anh ta chỉ nói.
“Nam Nam, anh có lời muốn nói với em.”
Vài lần nhìn kỹ, hiển nhiên Ôn Thời Khải cũng nhớ đến người này là ai.
Từ lúc bắt đầu thấy ở sảnh báo cáo quốc tế, người đàn ông mặc âu phục đứng trên đài, cô ở dưới đài cầm mic, trong mắt cô không chút nào che giấu ngưỡng mộ, sáng như sao trời.
Thiên tính tranh đoạt mãnh liệt giữa đàn ông khiến anh ta phát giác được quan hệ của hai người này không đơn giản, trong mắt cũng dâng lên thêm mấy phần đề phòng.
Ngón tay út đột nhiên bị kéo, Ôn Thời Khải cúi đầu, thấy Lâm Chi Nam dùng ánh mắt ra hiệu cho anh ta rời đi trước.
Ôn Thời Khải đâu chịu đồng ý, đôi mắt u ám, ngoài cười nhưng trong không cười.
Lâm Chi Nam đành phải nháy mắt với anh ta, ý bảo lát nữa nói sau, anh ta về trước đi, lát nữa cô sẽ cùng anh ta giải thích lý do.
Lúc này Ôn Thời Khải mới coi như thôi.
Động tác nhỏ qua lại giữa hai người, mặc dù chỉ là một lúc lại bị Giang Đình ở đối diện nhìn hết vào trong mắt.
Sắc mặt anh ta vẫn xem như bình thường, nhưng bàn tay đút túi quần lại siết thật chặt.
Chờ sau khi người đi, Lâm Chi Nam ra hiệu cho Giang Đình đi sang một con đường khác.
Dưới ký túc xá nhiều người, huống chi hiện tại mới chỉ tám giờ, vòng quanh hai người đàn ông như vậy, nếu bị người khác nhìn thấy, không biết sẽ bị đồn thành bộ dáng gì.

Bình luận (0)

Để lại bình luận