Chương 86

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 86

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Tiếng gõ cửa vang lên giữa không gian tĩnh mịch của vườn ươm.
Bên trong phòng, Hứa Đồng Chu đang ngồi trên mép giường, đầu cúi gằm, hai tay ôm lấy đầu. Nghe tiếng gõ cửa, anh biết là ai. Uông Tuấn Hoa đã gọi điện báo trước cho anh rồi.
“Thân thích của bên A đến tìm cậu đấy, có vẻ gấp lắm. Cậu liệu mà tiếp đón cho cẩn thận.”
Hứa Đồng Chu cười nhạt. Tiếp đón? Anh lấy tư cách gì để tiếp đón cô? Lấy tư cách là một gã thợ vườn hèn kém hay tư cách là món đồ chơi bị cô vứt bỏ năm xưa?
Anh đứng dậy, bước chân nặng nề tiến ra cửa. Mỗi bước đi như dẫm lên những mảnh vỡ của quá khứ.
Cạch.
Cánh cửa mở ra.
Trình Nặc đứng đó, ngược sáng chiều tà. Vẫn bộ váy rộng thùng thình lúc sáng, khuôn mặt trang điểm nhẹ nhưng không che được vẻ tiều tụy, lo âu.
Hai người nhìn nhau. Thời gian như ngừng trôi. Không ai nói một lời. Chỉ có tiếng gió xào xạc qua tán lá và tiếng tim đập thình thịch của cả hai.
Trình Nặc mấp máy môi, định nói gì đó nhưng cổ họng nghẹn ứ. Cô nhìn anh, nhìn gương mặt đã gầy đi nhiều, nhìn đôi mắt thâm quầng mệt mỏi.
Hứa Đồng Chu nhìn cô, ánh mắt từ ngỡ ngàng chuyển sang lạnh lẽo, rồi bùng lên một ngọn lửa giận dữ pha lẫn khao khát điên cuồng.
Đột nhiên, anh vươn tay ra, nắm lấy cổ tay cô, kéo mạnh vào trong phòng.
“A!” Trình Nặc kêu lên một tiếng nhỏ, lảo đảo ngã vào lồng ngực cứng rắn của anh.
Rầm!
Cánh cửa bị đóng sầm lại, nhốt chặt hai người trong không gian chật hẹp, tối tăm. Mùi mồ hôi nam tính, mùi thuốc lá thoang thoảng và cả mùi hương quen thuộc từ cơ thể anh xộc vào mũi cô, khiến đầu óc cô choáng váng.
Anh ép cô vào cánh cửa gỗ, hai tay chống hai bên, giam cô trong vòng vây của mình. Hơi thở nóng hổi của anh phả vào mặt cô, dồn dập, gấp gáp.
“Em…” Trình Nặc ngước lên, run rẩy gọi.
“Đừng gọi tôi!” Hứa Đồng Chu gầm lên, giọng khàn đặc. “Chị đến đây làm gì? Đến để xem tôi thảm hại thế nào sao? Đến để cười nhạo tôi sao?”
“Không… không phải…” Trình Nặc lắc đầu nguầy nguậy, nước mắt bắt đầu rơi lã chã. “Chị đến tìm em… chị nhớ em…”
“Nhớ?” Anh cười khẩy, nụ cười méo mó đầy chua chát. “Năm năm qua chị ở đâu? Lúc tôi bị người ta chửi rủa chị ở đâu? Lúc tôi nằm liệt giường chị ở đâu? Giờ chị nói nhớ tôi? Chị coi tôi là cái gì? Là con chó để chị thích thì gọi đến, không thích thì đá đi sao?”
Từng câu hỏi của anh như từng nhát dao cứa vào tim cô. Cô biết mình sai, sai quá nhiều. Nhưng cô không thể giải thích hết trong một lúc được.
“Đồng Chu, nghe chị nói…” Cô đưa tay muốn chạm vào mặt anh.
Nhưng anh đã bắt lấy tay cô, giữ chặt trên đỉnh đầu, ép cô dán chặt người vào cửa.
“Tôi không muốn nghe!” Anh cúi xuống, nhìn sâu vào mắt cô, ánh mắt rực lửa như muốn thiêu đốt cô. “Chị nợ tôi. Chị nợ tôi cả cuộc đời này!”
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận