Chương 87

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 87

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Minh Bạch nhẹ nhàng cắn lên gương mặt ngủ say của cô.
Ánh nắm lấy tay Chi Đạo, nhẹ nhàng dán lên cổ anh. Minh Bạch như con ngỗng trắng ngẩng cao cổ, cảm thụ đầu ngón tay vô lực của cô xẹt qua hầu kết lăn lội của mình. Anh thoải mái đến rũ mắt.
Minh Bạch chìm đắm trong tình dục, bên trên là thiên đường, bên dưới là địa ngục.
Minh Bạch muốn cầu nguyện.
Muốn cầu nguyện với ánh trăng:
Có thể để cho bàn tay nhỏ nhắn mềm mại của Chi Đạo dùng sức véo vào gáy anh, siết chặt cổ anh, áp sát thân thể mềm mại vào người anh, không để anh tránh thoát. Có thể để cô véo sưng bộ phận mẫn cảm của anh, niết mạnh ham muốn tình dục của anh, để cho anh chỉ có thể gắt gao chôn mặt vào giường. Để cho anh chỉ có thể nức nở, không phát ra một chút âm thanh nào.
Anh là một bé ngoan thích bị cường bạo.
“Chi Đạo…” Giọng Minh Bạch trầm thấp quyến rũ lại còn kết hợp với hơi thở hổn hển.
Minh Bạch liếm láp đầu ngón tay cô, tinh tế như chú mèo đang chải lông. Hạ giọng nói bên tai cô, giọng điệu quyến rũ như dụ dỗ người phạm tội.
“Em khiến anh không có cảm giác an toàn.”
Cho nên anh rất khó chịu.
Anh quá sắc tình.

Lần này, Chi Đạo không thể tiếp tục nhịn được nữa.
Nhanh tay xốc áo anh lên, sờ lên cơ bụng xinh đẹp của thiếu niên. Làn da của anh, hoàn toàn không thể dùng ngôn từ để hình dung sự thơm ngọt của nó.
Giống như uống trộm rượu, lúc đầu không được tự nhiên, nhưng rồi lại muốn tiếp tục. Ngụm đầu tiên nuốt xuống, vị cay nóng thiêu đốt yết hầu qua đi, dư vị mông lung còn đọng lại, dụ dỗ người nếm thêm một ngụm nữa.
Lại một ngụm, bất tri bất giác đã uống say.
Chi Đạo hối hận, thấy Minh Bạch nhìn mình chằm chằm, tay phải nắm lấy tay cô, kéo tay cô ra khỏi vạt áo anh. Anh nắm chặt cổ tay cô.
Chi Đạo nhìn ra sự từ chối trong ánh mắt anh, sự băn khoăn không biết làm sao khi cô làm bậy với cơ thể mình. Rõ ràng là cô không nên manh động.
Chi Đạo cúi đầu, nhẹ giọng nói: “Rất xin lỗi… Em…”
Cho dù Chi Đạo có tự nhủ thế nào cũng không thể ngăn được tâm trạng bi thương đang dâng trào, trong đầu giống như có một kẻ xấu đang nói: Bởi vì mày không hề có mị lực, cho nên Minh Bạch mới không có ham muốn giống mày, anh luôn thờ ơ. Minh Bạch thích sạch sẽ đến biến thái, nhất định rất phản cảm với chuyện này, nhất định anh đang đấu tranh trong nội tâm, chỉ là do sợ mày xấu hổ nên mới kiềm chế chịu đựng sự “Tra tấn” của mày. Có lẽ ở nơi mày không nhìn thấy, sự chán ghét của anh với mày đã lên đến đỉnh điểm, có lẽ anh cảm thấy mày không đứng đắn, trời sinh tính tình phóng đãng.
“Chi Đạo, dì Minh nói muốn để Minh Bạch giúp con học bù vào cuối tuần. Con có muốn đi không?”
Chi Đạo vui vẻ đến ngẩng đầu, lại phải giả vờ bình tĩnh: “Đều được ạ…”
“Đi đến đó thì nhớ ngoan một chút đấy nhé.” Trước khi xoay người, Lý Anh nhìn cô một cái, trong mắt tràn đầy nghiêm túc: “Chi Đạo, chuyện này mẹ đã nhắc nhở con không biết bao nhiêu lần, phải nhớ đi qua đó chỉ có thể để học tập.”
Vì thế, hai người ngồi song song trên ghế sô pha, trên bàn trà bày một đống bài thi và các loại đề luyện tập, sách tham khảo. Chi Đạo ngồi một lúc lại mất hồn, nhất thời làm sai.
Đi rửa chân xong, Chi Đạo nhìn bàn chân ướt sũng của mình, ngượng ngùng không muốn ướt đôi dép lê mà Minh Bạch vừa chuẩn bị. Chi Đạo ngượng nghịu gác chân lên sô pha, giật giật cổ tay vừa bị anh bắt lấy.
Cô cũng đã nhận sai rồi, anh còn muốn như thế nào nữa: “Cái kia… Nên tiếp tục giảng bài.”
Minh Bạch rũ mắt hỏi cô: “Em thật sự muốn thế sao?”
Muốn thế… Cái gì?
Câu hỏi vừa được thiếu niên thốt ra, bầu không khí lâu vào yên lặng. Loại yên lặng này giống như sự im lặng đến đáng sợ khi bị lạc trong rừng rậm, càng sâu càng sợ hãi. Trái tim Chi Đạo đột nhiên run lên, ánh mắt nhìn lung tung, chỉ dám đặt lên mái tóc mềm mại của thiếu niên.
Minh Bạch đột nhiên ghé sát lại, đôi môi dán lên tai cô. Thiếu niên nghiêng đầu, sợi tóc khẽ phất qua gò má.
Giọng nói trầm thấp quyến rũ như yêu tinh: “Cởi áo cho anh.”
Hơi thở phả ra cứ như chứa thêm thuốc phiện, thoáng chốc đã đầu độc tâm trí của Chi Đạo, khiến tâm trí cô mông lung mơ hồ, mất đi khả năng tự hỏi. Thiếu niên trước mặt vừa quyến rũ, lại vừa thuần khiết.
Cái đầu nhỏ của Chi Đạo cứ như bị bổ đôi ra, khắp tứ chi cơ thể như có ngọn lửa đốt. Thân thể và tâm trí đều không yên.
Minh Bạch giống như thiếu niên Soi Chi dưới ngòi bút của Itou Junji (1), đó là một nhân vật điển trai đến mức khiến mọi thiếu nữ đều tình nguyện bỏ mạng vì anh trong con hẻm đầy sương mù.
—————————————————
(1): Itou Junji: là họa sĩ manga kinh dị nổi tiếng Nhật Bản, những tác phẩm tiêu biểu gồm loạt truyện Tomie, Uzumaki hay Gyo.
Souichi Tsujii (辻井 双一, Tsujii Sōichi ) là nhân vật chính của nhiều truyện ngắn trong Manga Junji Ito Collection, và xuất hiện trong anime Junji Ito Collection mới. Người ta thường thấy anh ta cắn móng tay sắt / thép trong miệng do cơ thể thiếu chất sắt. Giống như nhiều nhân vật phản diện của Junji Ito, Souichi được biết đến với những âm mưu của mình, mặc dù nhiều trong số đó phản tác dụng theo những cách hài hước và mỉa mai.
Hình ảnh có hơi kinh dị, các bạn tự search nhé.
Chi Đạo không có sức chống cự với hơi thở của thiếu niên khi ở khoảng cách gần như thế này, chúng như những thứ vũ khí sắc bén nhất, từng nhát đánh sập phòng tuyến của cô. Trái tim Chi Đạo đột nhiên sợ hãi đến run rẩy vì những lí do không tên.
Khoảng cách giữa Minh Bạch với Chi Đạo chỉ có thế do bằng hàng đơn vị. Không ai có thể ngờ, trong ánh mắt bình tĩnh của thiếu niên lại ẩn chứa một ngọn lửa cực nóng, anh nhìn cô từ từ cởi lớp quần áo trên người mình. Thiếu niên cúi đầu rũ mắt, dáng vẻ ngoan ngoãn mặc cô giúp anh cởi bỏ gông xiềng.
Bàn tay đang cởi nút áo của Chi Đạo bắt đầu run rẩy. Cô ngượng ngùng, giương mắt nhìn lên, vẻ mặt thiếu niên vẫn đạm nhiên như thường, giống như cô chỉ đang giải đề trên người anh.
Cái cúc áo đầu tiên.
Rồi đến cái cúc áo thứ hai. Xương quai xanh run run rẩy rẩy lộ ra.
Cái cúc áo thứ ba. Tay Chi Đạo đã run đến lợi hại.
Cái cúc áo thứ tư. Chi Đạo đột nhiên buông tay, xoay người, sắc mặt hoảng loạn: “Chúng ta vẫn chưa làm xong bài tập……”
Minh Bạch bắt lấy bàn tay đang muốn chạy trốn của Chi Đạo, giọng điệu trầm thấp như bóng đêm: “Chi Đạo… Là do em chủ động trước.”
Đôi mắt như rắn độc, nhìn cô chằm chằm, xem ra cô đã là miếng mồi ngon miệng bị anh nhắm trúng.
Minh Bạch chậm rãi lộ ra má lúm đồng tiền.
“Vì sao em lại sợ hãi?”

Bình luận (0)

Để lại bình luận