Chương 875

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 875

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Một trận đắng chát dâng lên trong cổ họng người đàn ông, Giang Đình nói.
“Trước đó lúc mới gặp em, khi đấy em giống như một cô nhóc hiếu kỳ với tất cả mọi thứ trên đời, không hiểu sẽ muốn xem xét, nếu không mở ra được toàn bộ sẽ không bằng lòng bỏ qua.” Giang Đình kể “Khi đó anh còn đang suy nghĩ, sau khi rời khỏi trường học, cô nhóc lỗ mãng như thế này nên làm sao bây giờ? Không nghĩ đến hôm nay Lâm Chi Nam lại mang đến cho anh cảm giác mới mẻ rồi.”
Khi đó chỉ là vì muốn lôi kéo sự chú ý của anh, già mồm, làm ra vẻ, hơn phân nửa là giả, trong lòng Lâm Chi Nam tự nhủ.
Cô yên lặng ăn, không nói gì.
“Anh cũng giống như vậy, từ trường cấp ba, thậm chí là sớm hơn nữa đã dốc lòng muốn trở thành kỹ sư ngành hàng không vũ trụ, việc này còn từng bị Lục Nhất Hoài cười nhạo qua không biết bao nhiêu lần, không nghĩ đến hôm nay lại giày tây âu phục ngồi trong văn phòng.”
Anh ta có thể tâm bình khí hòa nhắc đến Lục Nhất Hoài, trái lại khiến Lâm Chi Nam không ngờ tới.
Cô nói.
“Chẳng phải có câu nói, mọi thứ đều được sắp xếp hết rồi à? Hiện tại anh đã trở thành một con người mà khiến đa số người ngưỡng mộ rồi.”
“Trong đám người ngưỡng mộ kia, bao gồm cả em sao?” Giang Đình nghe, hỏi lại một câu.
Có ánh mắt nóng rực lóe lên trong đồng tử anh ta, có mấy lời miêu tả sinh động.
“…” Tự biết bị hố, Lâm Chi Nam dứt khoát im miệng.
Giang Đình cũng không dừng lại lâu ở chủ đề này.
“Mấy tháng này anh từng vô số lần nhớ lại những lời em đã nói với anh.” Khóe miệng anh ta nhếch lên.
“Nói sợ hãi em chỉ là một phần trong hồi ức của anh, lo lắng anh của năm 27 tuổi không kiên định lại nhiệt tình như lúc 20.”
Những lời này Lâm Chi Nam đã sớm quên rồi.
Cô lén trừng mắt nhìn, từ trên mặt anh ta dời mắt nhìn sang bò bít tết.
Giang Đình tựa lưng vào ghế ngồi, ánh mắt ngóng nhìn về bên cửa sổ, hầu kết trượt xuống.
“Khi đó anh không biết nên trả lời em như thế nào, dù sao nhân sinh thiên biến vạn hóa, tạo thành rất nhiều thứ, giống như cô nhóc nào đó đã nói với anh, anh đã là đối tượng hâm mộ của rất nhiều người.”
Ánh mắt anh ta chậm rãi dịch về phía Lâm Chi Nam, giống như là đột nhiên đốt lên một đám lửa.
“Chỉ có một…”
“Giang Đình, mọi chuyện đều đã đi qua rồi.”
Ánh mắt và lời nói của anh ta đã miêu tả rất sinh động, da đầu Lâm Chi Nam tê dại, không muốn đáp lại.
“Đúng thế, đã đi qua rồi.” Trong mắt anh ta mang theo chút mê mang và sợ hãi, giống như trở về thời gian bị phủ bụi.
“Nhưng anh thế mà càng lúc càng sợ hãi cô nhóc kia sẽ quên sạch mất cái tên Giang Đình này, dù sao cô ấy còn nhỏ như thế, nhân sinh chỉ vừa mới bắt đầu, vẫn còn rất dài.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận