Chương 878

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 878

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Đã nửa tháng Lục Nhất Hoài vẫn không trả lời tin nhắn của cô.
Trong lúc này, Lâm Chi Nam cũng thử gọi điện thoại cho thím hai nhà họ Lục, đều là tiếng máy bận. Lục Nhất Hoài cứ như thế bật vô âm tín, giống như là một giấc mơ xuất hiện trong sinh hoạt của cô.
Đến đi vội vàng.
Khoảng thời giác trước nữ sinh ký túc xá bên cạnh và bạn trai nơi khác chia tay, đến chỗ ký túc xá bọn họ khóc sướt mướt, ầm ĩ mấy ngày sau đó lại đến Thượng Hải tái hợp.
Hỏi nguyên nhân, chẳng qua là anh bạn trai đó quá tốt, cô ấy sợ hãi từ đó trong sinh mệnh không còn người này.
Liệu trên thế giới này còn có mấy người có thể tốt hơn Lục Nhất Hoài?
Dù sao Lâm Chi Nam cũng không tin đây là kết cục của bọn họ, cho dù tối đó bị chọc giận chia tay, cô cũng còn có rất nhiều lời trong lòng chưa nói.
Cô cầm điện thoại lên gõ chữ.
Ngày thứ mười lăm, Lục Nhất Hoài, anh đang ở đâu thế?
Vẫn như đá chìm vào đáy biển, Lâm Chi Nam không muốn đắm chìm trong loại cảm xúc này, cắm Usb vào trong máy tính, bắt đầu chỉnh lý tư liệu mà Giang Đình cho.
Ngoài cửa sổ ầm vang mấy lần, gió to thổi qua, lại có mưa rào kèm sấm chớp.
Thời tiết mùa hè ở Đế Đô chính là như thế, lúc mưa lúc không, mưa bụi đánh vào cửa sổ, Lâm Chi Nam cũng không để ý nhiều, chỉ gửi cho Ôn Thời Khải một tin nhắn.
Hơn 11 giờ, mấy người trong ký túc xá lần lượt đi rửa mặt, trằn trọc lên giường.
Lâm Chi Nam cũng giống như thế, vừa lên giường nằm thì có một dãy số xa lạ gọi đến.
Cô để bên tai nghe.
Bên kia không lên tiếng.
“Alo?”
Không ai đáp lại, chỉ có tiếng thở kéo dài từ trong loa truyền đến, có chút ngột ngạt.
Lâm Chi Nam gọi vài tiếng cũng không được đáp lại, vừa định đáp lại, trong lòng có một loại cảm ứng tâm lý, tim cô đập thình thịch, thử hỏi.
“Là anh sao?”
“Lục Nhất Hoài.”
Đầu dây bên kia, gió to thổi đến, mưa nện vào thủy tinh ầm ầm.
Lâm Chi Nam “Lục Nhất Hoài, anh nói đi chứ.”
Anh ta trầm mặc rất lâu.
“Có thể ra ngoài không? Hiện tại đã muộn, anh cũng chưa tới trường.”
Giọng nói của anh ta nặng nề, giống như có chút khàn.
“Chẳng qua sáng mai anh sẽ sang Anh, lần sau gặp mặt không biết là lúc nào.”
Gần như là ngay lập tức Lâm Chi Nam xoay người xuống giường, Tần Lộ ở sau lưng hỏi xem cô đi đâu, bên ngoài trời mưa nhớ mang theo ô.
Lâm Chi Nam hoàn toàn không để ý.
Trong lòng Lâm Chi Nam giống như có một ngọn lửa cháy hừng hực, ở trong gió táp mưa sa dữ dội này muốn xông ra ngoài đêm tối.

Bình luận (0)

Để lại bình luận