Chương 88

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 88

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Tiểu thiếu gia giận đến phát khóc với anh trai hồ ly tinh của mình, nửa người dưới mặc quần lót khom lưng nhặt thắt lưng da thì cửa bị đẩy vào (phần 4)
Đây lại là phòng làm việc của Lâm Tri Dịch, lửa giận phun đến cổ họng rồi, nhưng cậu ta không thể nhúc nhích được.
Nếu cậu ta thật sự nói cho Lâm Tri Dịch biết, chẳng phải rõ ràng là sẽ trở mặt hay sao?
Huống chi, bản thân Tống Nam Hà cũng không cho rằng việc mình làm là vô đạo đức…
Trong đầu cậu ta tức giận cuồn cuộn, nhưng muôn đầu nghìn mối cũng không tìm được nút thắt, chưa chờ cậu ta suy nghĩ xong thì Tô Mộc đã kéo chăn qua, rơi vào một giấc ngủ ngọt ngào.
Tống Nam Hà tức giận đến mức cổ họng trào ra vị ngọt, thậm chí Tống Nam Hà còn cảm giác như mình sắp sửa hộc máu.
Chó má!
Tên cặn bã!
Chơi xong liền vứt!
Không chịu trách nhiệm!
Ánh mắt Tống Nam Hà tức giận đỏ bừng, hốc mắt cũng mờ nhòe ê ẩm, nhưng cũng chỉ nhắm mắt thật sâu trong chốc lát, hai giọt nước mắt rơi xuống, trực tiếp nện lên trên sàn nhà, phát ra hai tiếng lộp bộp.
Tiểu thiếu gia cực kỳ ủy khuất.

Lúc Tô Mộc tỉnh lại, Tống Nam Hà đã đi rồi, Tô Mộc cầm điện thoại di động lên, lúc này mới phát hiện mình chỉ vừa mới ngủ được hơn một tiếng, hẳn là Lâm Tri Dịch đã gửi tin nhắn cho cậu giữa tiết học, hỏi cậu muốn ăn cái gì, anh sẽ đặt trước.
Trả lời lại mấy món mình muốn ăn, Tô Mộc lại đi tìm phương thức liên lạc của Tống Nam Viên mà mình đã thêm lúc nãy.
Kết quả là tìm một vòng nhưng không thấy, Tô Mộc không xác định được lại lật thêm một vòng, thậm chí còn dùng thanh tìm kiếm để tra một chút, thế nhưng vẫn không tìm ra.
Đúng lúc Tô Mộc còn đang nghi ngờ thì cách một cánh cửa của phòng nghỉ ngơi, cậu nghe thấy tiếng mở cửa của phòng làm việc bên ngoài vang lên, sau đó truyền tới âm thanh nói chuyện, là Lâm Tri Dịch và Mộc Vọng Tồn.
Tô Mộc xuống giường chuẩn bị tìm một bộ quần áo mặc vào, bộ quần áo trước đó để lại nhiều dấu vết khả nghi, Tô Mộc do dự một chút, vẫn chọn bỏ qua, dứt khoát tìm một chiếc áo sơ mi trắng trong tủ quần áo của Lâm Tri Dịch mặc vào người.
Lâm Tri Dịch cao hơn Tô Mộc ước chừng nửa cái đầu, chiếc áo sơ mi trắng hơi dài trực tiếp che khuất đến phần giữa đùi của Tô Mộc, quần dài có chút kéo lê chân, Tô Mộc dứt khoát ném đi, mặc áo sơ mi trắng nửa người trên, nửa người dưới chỉ mặc quần lót, sau đó nhét bộ quần áo mình mặc ban đầu vào trong túi.
Thắt lưng nhất thời không giữ được, trượt trên đất, thắt lưng da đập lên trên sàn nhà, phát ra âm thanh.
Cúi người xuống nhặt thắt lưng, chỉ nghe thấy bên ngoài vang lên tiếng bước chân vội vã, một giây tiếp theo cửa phòng nghỉ ngơi bị mở ra, Tô Mộc bất tri bất giác đang nhặt thắt lưng da, nghiêng đầu qua nhìn.
Lâm Tri Dịch, còn có Mộc Vọng Tồn?!
”Còn cho rằng đã xảy ra chuyện gì.” Mộc Vọng Tồn ý vị sâu xa nhìn cặp mông đúng lúc đang cúi xuống nhiều hơn hai lần, lúc này mới giải thích.
Gương mặt Tô Mộc hiện lên một tia đỏ bừng, có thể cậu không thèm để ý nhiệm vụ, nhưng cậu vẫn quan tâm đến sự trong sạch của mình, khốn kiếp!
Hung dữ nhìn hai người trước cửa, Tô Mộc đi tới, đóng sầm cửa lại trước mặt hai người, cánh cửa rung lên, suýt chút nữa đã đập vào mũi của Mộc Vọng Tồn.

Quyển 1 –

Bình luận (0)

Để lại bình luận