Chương 886

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 886

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Cô phát ra giọng mũi, thở hắt một hơi.
“Thậm chí đi qua mỗi nơi chưa từng đến với anh, em không tránh khỏi nhớ đến anh, em cũng đang nghĩ, người như vậy, liệu sau này em còn gặp được nữa hay không, cho dù may mắn gặp được, người kia cũng sẽ không vô lại bá đạo, rõ ràng kiệt ngạo bướng bỉnh khó thuần, lại vì em mà cúi đầu.”
Lục Nhất Hoài nhìn thẳng vào mắt cô, trong ánh mắt anh ta nóng rực mềm mại, giống như lặng lẽ cổ vũ cho cô.
“Thậm chí em còn sợ hãi kể từ đó anh ném người tên Lâm Chi Nam ra ngoài sinh mệnh của mình, sau đó gặp được cô gái càng đáng giá hơn em, anh đem những gì từng dành cho em, thậm chí gấp trăm nghìn lần dành cho cô ấy, mỗi lần nhớ đến, lòng em đều đau như dao cứa.”
“Thậm chí em còn hối hận chính mình trước đó đối xử không tốt với anh, vì sao không thể thẳng thắn ngay lúc mình động tình, vốn dĩ anh là một người kiêu ngạo như vậy, vì em mà từ bỏ nhiều thứ, em nên đối xử với anh tốt một chút mới đúng.”
Ánh mắt cô trong suốt lại ướt át.
“Nếu như ngay cả như vậy cũng không phải tình yêu, em nghĩ mãi mãi mình sẽ không hiểu được thứ đó.”
Từng câu từng chữ của cô vô cùng dịu dàng, giống như ánh nến từng chút thấm vào trong tim Lục Nhất Hoài, hoàn toàn hòa tan một góc lạnh băng suốt hơn hai mươi năm của Lục Nhất Hoài.
Lúc này đây anh ta đã sớm không có tâm tư so đo những chuyện khác nữa rồi.
Thời gian thẳng thắn đối đãi nhau của bọn họ ít càng thêm ít, bây giờ nhắc đến người nào đều là sự lãng phí thời gian với anh ta.
“Anh thì sao, anh yêu con người này của em à?” Lâm Chi Nam hỏi.
Sau khi anh hiểu một phần con người đó của em, anh chắc chắn còn thích em sao?
Lục Nhất Hoài thật sâu nhìn cô, hôn lên trán cô một cái thật dài.
“Anh tiếc mệnh, sẽ không vì người râu ria mà chém giết.”
Theo giọng nói khàn khàn của người đàn ông, câu nói kia của Lục Nhất Hoài như khắc vào trong tim cô.
“Lâm Chi Nam, anh yêu em, cho dù là quá khứ hay là em của bây giờ.”
Có chút tình cảm không liên quan đến tiêu chuẩn phẩm đức, cả một đời chỉ có thể dành cho một người.
Vành mắt Lâm Chi Nam nhất thời đỏ lên, cô ôm chặt anh ta, anh ta dùng nụ hôn để phong bế cô.
Đêm mưa to xối xả này, cô dạy cho anh ta trách nhiệm, mà anh ta lại dạy cho cô cách yêu.

“Nam Nam, từ Anh bay sang Mỹ chỉ có vài tiếng thời gian, anh làm xong việc đến tìm em có được không?”
Từ đêm khuya đến sáng sớm, từ người đàn ông lưu manh trong bóng đêm giống như tan vào trời chiều, vẻ mặt dịu dàng luôn dừng lại trong trí não Lâm Chi Nam.

Bình luận (0)

Để lại bình luận