Chương 888

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 888

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Điện thoại di động tắt máy, bên kia không đáp lại.
Lông mày Lâm Chi Nam đã hơi cau lại, từ chuyện Khương Nhiêu lần trước, số điện thoại của Chu Nguyên đã sớm được cô lưu trong máy, Lâm Chi Nam xoắn xuýt một lát, tìm lý do đường hoàng cho mình gọi ra ngoài.
“Buổi sáng lão hồ ly kia không đi gặp em?” Chu Nguyên hơi ngạc nhiên.
“Học muội, anh còn tưởng cậu ta đến tìm em đấy.”
Lâm Chi Nam “Không, cả ngày hôm nay em không gặp anh ấy, gọi điện thoại cho anh ấy lại là trạng thái đã tắt máy.”
“Để anh đi xem thế nào.”
Chu Nguyên dùng một chiếc di động khác gọi đi, kết quả vẫn thế, anh ta không khỏi lắc đầu buồn bực.
“Tên này chưa từng như vậy, không phải do trận mưa hôm qua khiến đầu óc cậu ta bị hỏng đấy chứ, buổi sáng lúc nhìn thấy cậu ta đã thấy sắc mặt cậu ta không tốt.”
“Tối qua anh ấy dính mưa sao?” Lâm Chi Nam bắt được trọng điểm trong lời nói anh ta.
“Ừm, lúc về không biết ô bị thổi bay đến đâu, cả người trên dưới ướt đẫm, không phải trốn ở chỗ nào, thật sự sốt đến hồ đồ đấy chứ?”
Nói thật, nếu như trước đó Lâm Chi Nam gặp loại chuyện này, cô tuyệt đối sẽ không quản.
Người khác ấm áp hiền lành là chuyện của bọn họ, cô phụ trách máu lạnh là được rồi.
Nhưng Ôn Thời Khải này đã giúp đỡ cô quá nhiều, bây giờ nghe thấy người đàn ông kia bị bệnh, trong lòng cô giống như bị kiến cắn, muốn đi thăm một chút.
Cô hỏi Chu Nguyên xem ở Đế Đô này, Ôn Thời Khải có thể đi đâu, bên kia cũng không có manh mối.
“Căn nhà ở khu Bảo Lợi kia, anh ấy có dẫn em đến một lần, đó là nhà anh ấy hay là tìm các anh mượn chìa khóa?”
Chu Nguyên rất nhanh nhớ ra.
“À, hình như căn nhà kia là nhà cậu ta, đứng tên mẹ cậu ta.”
Trong lòng Lâm Chi Nam đã có tính toán.
Cúp điện thoại,Chu Nguyên ở trong ký túc xá cười một tiếng, người bên ngoài hỏi anh ta cười gì, anh ta cũng chỉ cười không nói, nhìn chằm chằm vào điện thoại di động, tỏ vẻ ý tứ sâu xa…
Chiêu này của lão hồ ly đúng là cao minh, buổi sáng anh ta còn ù ù cạc cạc sao cậu ta lại dặn dò mình những chuyện kia, hóa ra là chờ học muội Lâm đến tìm cậu ta,

Lúc đến khu Bảo Lợi đã sắp chín giờ tối, tường xanh ngói đỏ làm cho nơi này như phát sáng lên. An ninh nơi đây vô cùng nghiêm ngặt, bảo vệ không cho cô vào, trải qua thuyết phục mới đồng ý gọi cho chủ nhà căn số tám.
Lúc điện thoại chuông cửa vang lên một lúc lâu, lâu đến mức Lâm Chi Nam cho rằng anh ta không ở đây, đầu bên kia mới nghe.

Bình luận (0)

Để lại bình luận