Chương 893

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 893

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Hiện tại đã sắp 10 giờ, người này lại bị sốt cao, cô không định về trường học, sau khi nhắn cho Tần Lộ một tin, cô ngồi ở chỗ cửa sổ đọc “Trần Thị Hương Phổ”.
Ánh đèn ngủ mờ nhạt bao phủ lên người cô, chiếu lên tường, loáng thoáng có vài sợi tóc rũ trên trán, môi đỏ giống như lặp lại gì đó, học rất nghiêm túc.
Ôn Thời Khải lẳng lặng nhìn, có loại cảm giác thỏa mãn.
Cô vẫn luôn là hình tượng này, chuyên chú lại mạnh mẽ.
An ta trải qua chiến đấu mới bừng tỉnh cảm giác là người thua trận.
Phát giác anh ta đang nhìn mình, Lâm Chi Nam ngẩng đầu lên.
“Anh nhìn em chằm chằm làm gì thế?”
“Đèn sáng quá, không ngủ được.” Ôn Thời Khải không quá tự nhiên chuyển đề tài.
Một tay anh ta đỡ gối đầu, bởi vì bị bệnh nên cởi tối đa cúc áo, l ng ngực nửa lộ, giống như một gã công tử du côn.
Anh ta vỗ vào chỗ bên người mình.
“Qua đây đọc, bên này ánh đèn sáng hơn.”
Lâm Chi Nam trừng mắt nhìn.
Ôn Thời Khải nhướng mày.
“Sao vậy? Ngủ cũng ngủ qua rồi, hiện tại còn e lệ những thứ này.”
Lâm Chi Nam “…”
Ánh mắt anh ta thản nhiên, ngược lại nổi bật lên cô là người xấu hổ cỡ nào, huống chi gương mặt đẹp trai như thế này, cho dù có xảy ra chuyện gì thì người chiếm hời là cô.
Lâm Chi Nam dứt khoát cởi giày ngồi lên giường, đèn ngủ đột nhiên vặn nhỏ lại.
Cô tức giận “Anh tắt đèn như vậy em còn đọc sao được.”
Đèn di động đột nhiên sáng lên, soi ra hơn phân nửa gương mặt của người đàn ông, dường như anh ta đang tìm tòi nội dung, sau đó đưa điện thoại di động gần bên gối đầu, bên trong loa truyền đến nội dung đọc diễn cảm của “Trần Thị Hương Phổ”.
“Đọc sách buổi tối sẽ rất hại mắt, sao không dùng cách nghe?”
Lâm Chi Nam lười cãi nhau với anh ta, kéo thanh tiến độ đọc trên điện thoại đến chỗ mình đọc, cứ như vậy nhắm mắt lắng nghe.
Tay anh ta để lên gối đầu nhìn cô, một lúc sau chợt đưa tay ra, hương dẫn từng bước.
“Nếu như mệt, em có thể nằm xuống.”
“Không sao.” Lâm Chi Nam đáp lại hai từ, sau đó nửa tiếng, cổ cô hơi mỏi, nghiêng đầu nhìn cánh tay anh ta, lại nhanh chóng dò xét anh ta, ánh mắt người đàn ông giống như cổ vũ, cô nghĩ thầm chỉ dựa vào chút thôi.
Vì thế nghiêng người nằm xuống.
Ngoài cửa sổ mưa rơi tí tách, phía sau là l ng ngực ấm áp của anh ta, thân mật kề nhau, hít một hơi thở đều là lực lượng.
Có người đọc từ trong loa truyền đến, trong đêm tối, dưới bầu không khí này, dường như nhóm lên một ngọn lửa nhỏ trong lòng Lâm Chi Nam.
Đột nhiên chỗ vành tai bị cắn nhẹ một cái.
Ôn Thời Khải dùng răng ma sát nhẹ.
Cả người Lâm Chi Nam run lên “Anh, anh làm gì thế?”

Bình luận (0)

Để lại bình luận