Chương 9

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 9

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Sở Tiêu lắc đầu cảm thấy thật tiếc, với vẻ bề ngoài như thế đáng lẽ không nên biến thái như vậy. Nếu như từ nhỏ Chu Tẫn không trêu ghẹo cô, thì bây giờ cô đã có cái nhìn khác.

Nhớ tới chuyện vừa rồi anh thừa nhận xem mấy thứ đó với cô, rồi còn đem cô ra trêu chọc, Sở Tiêu lại muốn nóng cả mặt.

Gì mà nếu cần thì anh giúp chứ, Sở Tiêu thở dài một hơi. Cô không nghĩ Chu Tẫn có thể dám nói ra trước mặt cô như thế. Sao anh có thể coi cô giống như anh? Đúng là biến thái.

Lúc này Chu Tẫn đã làm xong cất dụng cụ lại quay ra nói với cô: “Được rồi đấy.”

Sở Tiêu mặt mũi vẫn chưa hết cau có nói: “Cảm ơn anh.”

Chu Tẫn quan sát nhìn cô lại hỏi: “Mặt làm sao vậy?”

Sở Tiêu vì thể diện cố tỏ ra thoải mái, mới trả lời: “Không có gì.”

Người kia lại phát biểu: “Lại khó chịu nữa hả?”

Mặt Sở Tiêu giãn ra nhất có thể.

Ai đó tốt bụng còn thông cảm nói:”Chịu khó đi, đợi tối đi làm về anh sửa ipad cho.”

Theo bản tính của Sở Tiêu dĩ nhiên cô sẽ không để yên cho Chu Tẫn nói như thế.

Cô đã nổi sùng lên.

“Em đã nói không phải?”

“Em ngại gì chứ.”

“Đã nói không phải, không phải anh nghe không?”

Chu Tẫn vẫn muốn trêu đùa cô.

“Hay em muốn anh giúp?”

“Anh có thôi ngay đi không?”

“Được rồi. Để sửa xong ipad anh sẽ tải mấy clip cho em.”

Sở Tiêu muốn giết người trước mắt quá.

Sau đó khi mẹ cô về thì câu chuyện này mới dừng lại được.

Mẹ Triệu thấy vòi nước đã sửa xong thì vui lắm.

“Cảm ơn con nhé Chu Tẫn. Không có con thì chắc cứ để nó rỉ nước mãi. Thật tốt quá, con bận gì không? Thím mới mua được con cá, ở lại ăn cơm nha.”

Chu Tẫn lịch sự từ chối: “Con phải đi làm bây giờ rồi.”

“Vậy hôm nào được nghỉ sang đây ăn cơm.” Bà Triệu cảm kích.

Chu Tẫn gật đầu, vâng dạ rồi chuẩn bị rời đi, nhưng không quên cầm theo ipad của Sở Tiêu, còn quay mặt nhìn cô như ám chỉ ra hiệu điều gì đó.

Sở Tiêu thấy tay anh dơ chiếc ipad của cô lên, như muốn nói anh sẽ cầm đi, nên cô chẳng phản ứng gì cả. Đợi anh đi rồi mới quay mặt vào nhà hỏi chuyện mẹ.

“Chú Viễn không ở nhà sao mẹ lại đi nhờ Chu Tẫn vậy?”

Bà Triệu thấy cô nhăn nhó vậy thì khó hiểu: “Sao con lại thái độ như vậy? Mẹ không tìm được chú Viễn, gặp được Chu Tẫn tiện sang sửa giúp cho. Con làm sao đấy?”

Sở Tiêu xị mặt: “Con không thích đâu? Lần sao mẹ đừng gọi Chu Tẫn nữa.”

Bà Triệu lắc đầu nhìn cô: “Con đấy, lớn rồi mà như trẻ con vậy. Tới giờ vẫn còn sợ người ta. Chu Tẫn có làm gì con đâu? Sao con cứ phải ghét bỏ như thế?”

Sở Tiêu uất ức. Ai nói Chu Tẫn không làm gì cô chứ. Mẹ cô trước giờ không biết những chuyện biến thái của anh. Chu Tẫn không những biến thái mà còn vô duyên. Sở Tiêu càng nghĩ càng thấy tức.

Cô vẫn hậm hực: “Không làm gì cũng ghét.”

Bà Triệu cũng đến bó tay với cô: “Tại con như thế nên mới càng bị trêu ghẹo đấy. Cứ bình thường xem ai làm gì được con. Thật đúng là, mãi mà không lớn được.”

Nhưng Sở Tiêu không bình thường được, cứ ở gần với Chu Tẫn là cô lại chỉ muốn giãy nảy lên, vô cùng khó chịu. Cô cũng không biết tại sao bao nhiêu năm như vậy mà cô vẫn không thay đổi được như thế.

Cứ nhắc tới Chu Tẫn, cô lại bực mình.

Sau đó ông Triệu Tấn trở về, bà Triệu cũng kể lại chuyện của Chu Tẫn cho ông nghe. Ông Triệu ra điều hài lòng lắm, còn khen.

“Cái thằng bé càng lớn càng biết điều, gặp ai cũng thấy chào hỏi lễ phép. Hồi nhỏ từng quậy phá như vậy, sau khi bố mất mà lại trưởng thành ra như thế. Một mình lo gánh đỡ cho gia đình cũng gọi là có bản lĩnh rồi.”

Sở Tiêu bĩu môi: “Không phải sản nghiệp cũng của chú Chu để lại cho sao?”

Bà Triệu liền mắng cô: “Con chẳng biết gì cả? Lúc ấy Chu Tẫn mới có 19, xưởng của chú Chu mới đi vào hoạt động, còn vay mượn ngân hàng. Dì Chu thì chỉ làm nội trợ không biết gì cả. Ông ấy mất mà tưởng không ai lo gánh hết. May mà Chu Tẫn vẫn tiếp quản tốt, xưởng máy mới hoạt động bình thường đấy.”

Gia đình Chu Tẫn có xưởng sản xuất vật liệu xây dựng, bây giờ nghe nói đã có danh tiếng lắm rồi. Sở Tiêu cũng nghe qua về anh chứ không tìm hiểu rõ.

Ông Triệu cũng lên tiếng: “Đúng rồi, giờ Chu Tẫn là giàu nhất ở đây đấy.”

Sở Tiêu nghe vậy không dám nhận xét nữa. Cô im lặng cho qua chuyện, thì tự nhiên bố lại kể.

“Đợt trước chưa có tiền gửi cho con, bố mẹ cũng mượn của Chu Tẫn. Lúc ấy nhà mình hơi khó khăn phải hơn một năm bố mẹ mới trả Chu Tẫn được, vậy mà Chu Tẫn cũng không lấy lãi hay nói gì cả. Thằng bé giúp đỡ tử tế lắm. Con lớn rồi, gặp Chu Tẫn thì cư xử cho phải phép. Nhà mình cũng là gia đình nhà giáo, học cách cư xử đi. Đừng có thô lỗ như trước nữa. Người ta cười cho.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận