Chương 92

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 92

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Phó Nhược Hằng vội cởi áo khoác ngoài ra phủ lên che cho cô.

“Che vào đi, ngứa hết cả mắt. Cô không cảm thấy ánh mắt của mấy tên đàn ông ông ở đây đang muốn ăn tươi nuốt sống cô à?”

“Không cần Phó tổng quan tâm, tôi cảm thấy không lạnh.”

“Nhưng tôi thấy nhức mắt. Người ngoài nhìn vào còn tưởng là cô cố tình ăn mặc mát mẻ như vậy để quyến rũ chồng cũ đấy.”

Tên này có điên không kia chứ?

“Nghe nói hai năm trước, Phó tổng đã ly hôn rồi. Những năm này anh vẫn chưa chịu đi khám mắt à? Không cảm thấy mình rất nhiều sao?”

Phó Nhược Hằng khoa hiểu hỏi, “Nhiều cái gì?”

“Nhiều chuyện.”Cô đáp trả sắc bén khiến cho mọi người đều toát mồ hôi lạnh. Cô đúng thật là đã tự tin lên không ít, ngày trước cô ngoan ngoãn hiểu chuyện, ngay cả một câu của Phó Nhược Hằng cũng không dám cãi lại. Bây giờ thì hay rồi, mới ly hôn không lâu, một câu cũng cà khịa Phó Nhược Hằng cho được.

Có người không nhịn được liền phụt cười, không ngờ cô sau khi ly hôn rồi lại tỏa ra ngữ khí của ngự tỷ lạnh lùng như vậy, thật giống như trong mấy bộ tiểu thuyết ngôn tình vả mặt chồng cũ.

Chưa kịp nói gì thêm, bỗng có một ánh mắt sắc lẹm bắn đến, dọa người kia giật bắn người. Sắc mặt của Phó Nhược Hằng lập tức đen xì, cô dám mắng hắn là nhiều chuyện sao?

Nhưng rõ ràng ràng trước đây hắn đâu có như vậy. Một chút quan tâm đến cô cũng không có, lúc nào cũng tỏ ra lạnh nhạt và thờ ơ, ngay cả khi cô bị thương, hắn cũng chưa từng mở miệng hỏi han lấy một lời.

Bây giờ quan tâm cô thì có ích gì? Giữa bọn họ đã kết thúc rồi.

Hay là bởi vì thấy cô xinh đẹp lên? Chung quy đàn ông đều thích những cô gái xinh đẹp, đây là thời đại, nhìn nhan sắc quyết định thái độ kia mà.

Món ăn được lúc này đã được dọn lên bàn, đều là những món hải sản nhưng hình như Trình Ý vẫn cảm thấy không đủ liền ra hiệu cho phục vụ.

Nhân viên phục vụ đi đến đưa menu cho cô gọi món, cô liền gọi thêm một phần bò sốt phô mai và một phần gỏi gà măng cụt.

Phó Nhược Hằng lập tức mím môi, sắc mặt dường như không tốt lắm.

“À, tôi cảm thấy trên bàn của chúng ta thiếu một chút gì đó thanh tao một chút.”

Phó Nhược Hằng không biết những năm này, cô lại kén ăn như vậy. Có lẽ sinh sống ở nước ngoài đã khiến cho cô đã thay đổi thói quen ăn uống khác hẳn so với trước đây, có lẽ cô thay đổi, hắn cũng nên thay đổi thôi.

Phó Nhược Hằng gắp một miếng tôm cho cô. Trình Ý chỉ nhìn miếng tôm, trong lòng không biết nên vui hay buồn.

Đây là lần đầu tiên Phó Nhược Hằng gắp thức ăn cho cô. Nếu như là Trình Ý của trước kia thì chắc đã vui đến nhảy cẫng lên. Chỉ đáng tiếc những khao khát của tình yêu thanh xuân năm đó, giờ chỉ như đống tro tàn, có thổi lên cũng vô dụng.

Có lẽ Phó Nhược Hằng chưa từng hiểu cô. Lần đầu tiên hắn đối tốt với cô, nhưng phần thành ý này, cô lại chỉ có thể gạt bỏ.

Trình Ý chỉ đơn giản là gắp hết tôm bỏ ra ngoài, sau đó gắp một miếng salad bỏ vào bát. Phó Nhược Hằng tưởng là cô đang giảm cân, cho nên cũng không nghĩ nhiều, sau đó liền nói.

“Hôm nay là tiệc công ty, em cũng không cần thiết phải giảm cân đến cùng như vậy chứ? Có thể ăn một bữa thoải mái mà.”

Trước câu hỏi của Phó Nhược Hằng, ánh mắt Trình Ý thoáng chút buồn bã, che giấu sự tự giễu và châm chọc nơi đáy mắt kia.

“Tôi bị dị ứng với hải sản. Nhất là tôm.”

Câu nói này của cô khiến cho Phó Nhược Hằng có chút kinh ngạc. Cũng không có gì là lạ, vì những năm tháng cô làm vợ anh, vì biết Phó Nhược Hằng thích ăn hải sản cho nên cô thường xuyên nấu cho hắn.

Từ nhỏ cô đã bị dị ứng với đồ hải sản, cứ ăn vào là sẽ bị ngứa và nổi mẩn đỏ khắp người. Nhưng vì muốn anh vui, cô cũng đành gượng ép bản thân ăn vài miếng, kết quả sau khi Phó Nhược Hằng đi, cô lại phải chạy vào nhà vệ sinh nôn ói ra hết tất cả.

Bình luận (0)

Để lại bình luận