Chương 93

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 93

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Cậu kéo chiếc váy yếm của cô lên tận eo, rồi kéo tuột chiếc quần lót nhỏ xíu xuống. Âm hộ của cô đã sớm ướt sũng, mời gọi.

“Em ướt hết rồi này,” Long cười, ngón tay quệt lấy một ít dâm dịch, đưa lên cho cô xem.

Mặt Minh An đỏ bừng, cô xấu hổ đánh vào ngực cậu. “Còn không phải tại anh?”

Long không nói gì thêm, cậu chỉ kéo khóa quần mình xuống. Con mãng xà khổng lồ lại một lần nữa hiện ra, gân guốc và đằng đằng sát khí. Cậu không vội vàng tiến vào, mà chỉ dùng đầu khấc cọ xát vào hạt vật của cô.

“A… ưm…” Minh An rên lên, cả người vặn vẹo trên bàn. “Long… cho vào đi…”

“Cầu xin anh đi,” cậu ra lệnh, bắt chước lại trò chơi của cô đêm qua. “Nói là CEO muốn được giảng viên của mình địt ngay trên bàn làm việc đi.”

“Em… em muốn…” Minh An thở dốc, ánh mắt đã trở nên mơ màng. “Em muốn bị giảng viên… địt nát lồn… ngay tại đây… Làm ơn… Long…”

Nghe được lời thú nhận dâm đãng của cô, Long không còn trêu chọc nữa. Cậu giữ chặt lấy hông cô, nhắm thẳng vào cửa mình rồi đẩy mạnh một cú.

“Aaaaa!”

Tiếng hét của Minh An vang vọng khắp căn phòng trống. Cảm giác bị xâm nhập ở một nơi công cộng như thế này mang lại một sự kích thích tột độ. Long bắt đầu thúc, mỗi cú thúc đều mạnh mẽ và dứt khoát. Tiếng da thịt va chạm “bành bạch” vang lên đều đặn, phá vỡ sự tĩnh lặng của trung tâm văn hóa vào buổi trưa vắng vẻ.

Chiếc bàn giáo viên rung lên bần bật theo từng nhịp thúc của cậu. Minh An bấu chặt lấy vai Long, móng tay gần như cắm sâu vào da thịt cậu. Cô ngửa đầu ra sau, mái tóc bạch kim xõa tung trên mặt bàn, miệng không ngừng rên rỉ những lời lẽ dâm đãng. Cảm giác tội lỗi và khoái lạc hòa quyện vào nhau, đẩy cô đến bờ vực của sự điên loạn.

Họ làm tình một cách cuồng nhiệt và hoang dại, như hai con thú đang đánh dấu lãnh thổ. Đây là lời tuyên thệ của họ, một lời tuyên thệ được viết bằng mồ hôi, dâm dịch và những tiếng rên rỉ không thể kìm nén. Lãnh địa này, từ giờ phút này, đã hoàn toàn thuộc về họ.

Sau khi Long xuất tinh sâu vào bên trong cô, cả hai mới mệt lử gục vào nhau. Minh An nằm dài trên bàn, cả người không còn chút sức lực, giữa hai chân là một mớ hỗn độn. Long đứng tựa vào bàn, thở hổn hển, trên trán lấm tấm mồ hôi.

Cậu cúi xuống, giúp cô chỉnh lại quần áo một cách cẩn thận, rồi lấy khăn giấy lau sạch những dấu vết “phạm tội” trên bàn và dưới sàn.

“Em đúng là yêu tinh,” cậu lầm bầm, nhưng trong giọng nói lại chứa đầy sự cưng chiều.

Minh An chỉ cười yếu ớt, không còn sức để đáp trả. Long bế cô xuống khỏi bàn, để cô ngồi tựa vào một chiếc ghế.

“Nghỉ một lát đi, rồi chúng ta về,” cậu nói, rồi cúi xuống hôn lên trán cô.

Khi họ rời khỏi căn phòng, mọi thứ đã được trả lại vẻ sạch sẽ và nghiêm túc vốn có. Không ai có thể ngờ rằng, chỉ vài phút trước, nơi này đã diễn ra một trận chiến nhục dục kinh thiên động địa.

Tối hôm đó, cả hai đều mệt rã rời. Họ không làm gì thêm, chỉ cùng nhau ăn tối rồi lên giường ngủ sớm. Nằm trong vòng tay quen thuộc của Long, Minh An cảm thấy một sự bình yên tuyệt đối. Mọi lo lắng, mọi hồi hộp cho ngày mai dường như đã tan biến hết sau “lời tuyên thệ” đầy hoang dại lúc trưa. Cô nhắm mắt lại, chìm vào giấc ngủ với một nụ cười mãn nguyện trên môi. Ngày mai, cơn bão sẽ bắt đầu. Và cô đã sẵn sàng.

Giấc ngủ sâu không mộng mị sau một ngày đầy cảm xúc và một “lời tuyên thệ” hoang dại đã nạp đầy năng lượng cho cả Long và Minh An. Sáng thứ Bảy, ngày định mệnh, bầu không khí trong căn hộ nhỏ không còn vẻ lười biếng thường ngày, thay vào đó là một sự khẩn trương và tập trung cao độ.

Long thức dậy trước, cảm giác hồi hộp len lỏi trong lồng ngực. Hôm nay là ngày cậu chính thức đứng trên bục giảng, không phải với tư cách một sinh viên, mà là một người thầy. Cậu hít một hơi thật sâu, nhìn sang cô gái vẫn đang say ngủ bên cạnh, sự lo lắng trong lòng liền vơi đi quá nửa. Chỉ cần có cô ở đây, cậu có đủ tự tin để đối mặt với bất cứ thử thách nào.

Bình luận (0)

Để lại bình luận