Chương 96

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 96

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Ok. Nếu nó tăng lên 100 nghìn một ly?”

Chỉ còn lác đác một, hai cánh tay.

“Và nếu là 200 nghìn?”

Không còn ai giơ tay nữa.

Long gật gù. “Đó, các bạn vừa tự mình chứng minh được quy luật Cầu rồi đấy. Giá càng cao, lượng cầu càng giảm. Đơn giản phải không? Kinh tế học không phải là những thứ cao siêu ở đâu đó, nó chính là ly trà sữa các bạn uống mỗi ngày, là quyết định đi xem phim hay ở nhà lướt TikTok của các bạn.”

Cách tiếp cận vấn đề gần gũi và thực tế của Long ngay lập tức thu hút sự chú ý của cả lớp. Cậu không hề dùng đến một công thức hay biểu đồ phức tạp nào, nhưng lại khiến họ hiểu bản chất của vấn đề một cách sâu sắc. Cậu trai bặm trợn ngồi cuối lớp cũng phải bỏ điện thoại xuống, bắt đầu chăm chú lắng nghe.

Suốt một tiếng đồng hồ sau đó, Long đã biến giảng đường thành một sân khấu của riêng mình. Cậu say sưa nói về chi phí cơ hội thông qua việc lựa chọn giữa đi làm thêm và đi hẹn hò, nói về lạm phát qua giá của một bát phở, nói về lợi thế so sánh qua việc phân công nhau làm bài tập nhóm. Những khái niệm kinh tế tưởng chừng như vĩ mô và nhàm chán bỗng trở nên sống động, hài hước và dễ hiểu đến lạ kỳ. Các học viên từ trạng thái uể oải, hoài nghi ban đầu đã hoàn toàn bị cuốn vào bài giảng của cậu. Họ ghi chép lia lịa, mắt sáng lên vì hứng thú. Cô bạn đeo kính gật đầu lia lịa sau mỗi ví dụ của Long.

Minh An ngồi ở bàn đầu, lặng lẽ quan sát. Cô khoanh tay trước ngực, khóe môi khẽ nhếch lên thành một nụ cười đầy tự hào và mãn nguyện. Đây chính là người đàn ông của cô, một viên kim cương tỏa sáng rực rỡ khi được đặt đúng chỗ.

Sau phần giảng bài, Long nói: “Được rồi, lý thuyết như vậy là đủ. Giờ là lúc để kiểm tra xem các bạn đã thực sự ‘ngấm’ được bao nhiêu.”

Cậu và Minh An bắt đầu phát đề kiểm tra năng lực đầu vào. Nhìn tờ đề thi được in ấn chuyên nghiệp, nhiều học viên tỏ ra khá tự tin. Họ nghĩ sau khi nghe bài giảng hấp dẫn như vậy, bài kiểm tra này chắc cũng không làm khó được họ.

Nhưng chỉ năm phút sau, không khí trong phòng bắt đầu thay đổi. Những tiếng xì xào, những cái cau mày, những tiếng thở dài bắt đầu xuất hiện. Bài kiểm tra của Minh An và Long không hề dễ như họ tưởng. Toàn bộ đều là những câu hỏi bẫy, những tình huống thực tế đòi hỏi sự phân tích và vận dụng linh hoạt chứ không phải học vẹt. Sự tự tin ban đầu của họ nhanh chóng bị dập tắt, thay vào đó là sự vò đầu bứt tai và hoang mang.

Đúng 45 phút, Long yêu cầu tất cả dừng bút và thu bài. Nhìn những gương mặt méo xệch của các học viên, cậu và Minh An thầm trao cho nhau một ánh nhìn đắc thắng. Mục tiêu của họ đã đạt được.

Minh An một lần nữa bước lên bục giảng.

“Thế nào? Các bạn thấy sốc chứ?” cô hỏi thẳng, không một chút nể nang. “Các bạn thấy đấy, biết và hiểu là hai chuyện hoàn toàn khác nhau. Và từ hiểu đến vận dụng được lại là một khoảng cách còn xa hơn nữa. Đó chính là giá trị mà chúng tôi sẽ mang lại cho các bạn trong suốt khóa học này.”

Cô cầm một bài thi lên. “Chúng tôi sẽ chấm và trả bài vào buổi sau. Nhưng kết quả không quan trọng. Quan trọng là qua bài kiểm tra này, các bạn đã biết mình đang đứng ở đâu và mình cần phải nỗ lực như thế nào.”

Cô đặt bài thi xuống, ánh mắt trở nên nghiêm túc hơn bao giờ hết. “Buổi học đầu tiên của chúng ta hôm nay kết thúc ở đây. Cảm ơn các bạn đã tham gia. Hẹn gặp lại vào tuần sau.”

Tiếng chuông báo hết giờ vang lên. Các học viên bắt đầu thu dọn đồ đạc ra về. Vẻ mặt ai nấy đều trầm tư, khác hẳn lúc mới đến. Bài giảng của Long đã mở ra cho họ một cách nhìn mới về kinh tế học, còn bài kiểm tra của Minh An thì như một gáo nước lạnh dội thẳng vào sự tự mãn của họ. Nhưng không ai tỏ ra bực bội, ngược lại, trong mắt họ ánh lên sự quyết tâm. Họ biết rằng mình đã tìm đến đúng nơi.

Bình luận (0)

Để lại bình luận