Chương 99

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 99

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Nó chỉ là vẻ bề ngoài thôi. Dân thể thao thường rất thẳng tính, thích thì nghe, không thích thì bỏ. Bài giảng của anh hôm nay đã chinh phục được nó rồi.”

“Dĩ nhiên rồi,” Minh An hất cằm. “Giảng viên do chính tay CEO này tuyển chọn mà lại.”

Long bật cười trước vẻ tự mãn đáng yêu của cô. Cậu gắp thêm một miếng bạch tuộc cho cô. “Ăn nhiều vào đi, CEO gầy quá rồi.”

Trong lúc ăn, bàn tay của Long dưới gầm bàn cũng không hề yên phận. Cậu khẽ luồn chân mình qua, cọ nhẹ vào bắp chân của Minh An. Cô giật mình, lườm cậu một cái. Long chỉ nháy mắt tỉnh bơ, rồi bàn chân càng lúc càng táo bạo hơn, trượt dần lên phía trên, lướt qua đầu gối, rồi dừng lại ở mặt trong của đùi cô.

Minh An khẽ rùng mình. Dù đã làm những chuyện điên rồ hơn thế này rất nhiều, nhưng cảm giác lén lút vụng trộm ở một nơi đông người thế này vẫn khiến tim cô đập loạn xạ. Cô cố gắng giữ vẻ mặt bình thản, tiếp tục ăn như không có chuyện gì xảy ra, nhưng hai gò má đã đỏ bừng như quả cà chua. Cô khẽ kẹp hai chân lại, giữ chặt bàn chân hư hỏng của cậu, như một lời cảnh cáo nhưng cũng như một sự cho phép.

Bữa ăn kéo dài gần hai tiếng đồng hồ. Họ đã xử lý sạch sẽ đống thịt trên bàn và uống hết gần ba chai soju. Cả hai đều đã ngà ngà say. Minh An tựa lưng vào ghế, đôi mắt long lanh mơ màng, trông vừa quyến rũ vừa có chút yếu đuối.

Khi Long gọi thanh toán, Minh An lại một lần nữa định giành trả tiền nhưng bị ánh mắt kiên quyết của cậu chặn lại. Cuối cùng, cô đành phụng phịu để cậu trả.

Rời khỏi quán nướng, hơi men và gió đêm khiến đầu óc Minh An có chút quay cuồng. Cô loạng choạng suýt ngã, may mà Long đã nhanh tay vòng tay qua eo, ôm giữ lấy cô.

“Say rồi à?” cậu cười, giọng trêu chọc.

“Ai… ai say chứ?” Minh An lầm bầm, tựa đầu vào vai cậu. “Tửu lượng của tôi tốt lắm.”

“Rồi rồi, em không say,” Long chiều theo ý cô. Cậu gọi một chiếc xe ôm công nghệ để về nhà.

Khi chiếc xe đến, Long đỡ Minh An ngồi lên trước rồi mới ngồi ra sau, vòng tay ôm trọn lấy cô vào lòng. Cơ thể mềm mại, nóng rực của cô hoàn toàn nằm gọn trong lồng ngực vững chãi của cậu. Mùi thơm dịu nhẹ từ mái tóc cô hòa quyện với mùi rượu soju thoang thoảng, tạo thành một thứ hương thơm gây nghiện khiến Long không khỏi hít sâu một hơi.

Chiếc xe lao đi trong màn đêm của Sài Gòn. Minh An im lặng ngồi trong lòng cậu, vòng tay cậu như một chiếc kén an toàn, ngăn cách cô với thế giới ồn ã bên ngoài. Cô khẽ ngả đầu ra sau, tựa vào vai cậu, cảm nhận nhịp tim trầm ổn đang đập sau lưng mình. Cảm giác bình yên này thật xa xỉ. Cô ước gì con đường về nhà cứ dài mãi.

Về đến căn hộ, Long trả tiền xe rồi dìu Minh An vào nhà. Vừa đóng sập cửa lại, cậu đã không thể kiềm chế được nữa. Cậu ép cô vào cánh cửa, cúi xuống tìm lấy đôi môi cô, đặt lên đó một nụ hôn sâu, nồng nàn vị rượu.

Minh An cũng không còn chút sức lực nào để phản kháng. Cô chỉ biết bám lấy vai cậu, ngửa cổ ra sau, rên rỉ một cách yếu ớt và để mặc cho cậu chiếm đoạt. Hơi men đã đánh gục hoàn toàn lý trí của cô, chỉ còn lại bản năng và ham muốn trỗi dậy.

Long bế thốc cô lên, dễ dàng như bế một con búp bê, tiến thẳng về phía phòng ngủ của mình. Cậu đá cửa phòng mở ra rồi nhẹ nhàng đặt cô xuống chiếc giường quen thuộc.

“Hôm nay… anh là người hùng của em,” Minh An lầm bầm trong cơn say, mắt lim dim.

“Vậy thì người hùng có được nhận phần thưởng không?” Long hỏi, giọng khàn đặc. Cậu quỳ một chân trên giường, cúi xuống nhìn thẳng vào mắt cô.

“Phần thưởng gì…?”

“Một phần thưởng thật đặc biệt,” Long không trả lời thẳng. Cậu bắt đầu cởi từng chiếc cúc áo sơ mi của cô. Làn da trắng nõn dần dần hiện ra dưới ánh đèn ngủ vàng ấm áp. Chiếc áo lót ren màu đen huyền bí mà cậu đã tự tay mặc cho cô mấy hôm trước lại một lần nữa xuất hiện, càng làm tôn lên cặp tuyết lê căng tròn, đầy đặn.

Bình luận (0)

Để lại bình luận