Chương 99

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 99

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Chị có nhớ những gì đã hứa với tôi trước lúc sang Pháp hay không? Rằng chị sẽ hoàn toàn quên đi những chuyện đau khổ ở đây, hoàn toàn quên đi người đàn ông tàn nhẫn đã khiến cho chị phải đau khổ đó. Vậy mà khi hắn ta vừa mới dịu dàng với chị một chút, tất cả những đau khổ trước đây chị đã quên hết rồi sao?”

Hai năm nay ở bên cạnh cô và tiểu An sớm đã trở thành một thói quen khó bỏ trong lòng cậu.

“Nếu như biết cho chị quay về lần này là đẩy chị về phía người đàn ông đó, có đánh chết tôi cũng sẽ không để cho chị quay về.”

Ngoài trời mưa rơi rả rích, trong lòng rướm máu, vết thương trong lòng cô vừa khô lại, lại bị Tống Tri Hành vạch trần không thương tiếc.

Nhưng cậu nói đâu có sai, nếu như cô thật sự không còn chút tình cảm nào với Phó Nhược Hằng, thì ngay lúc hắn ta ôm cô, trái tim cô đã không cảm thấy co thắt như vậy.

Thì ra quên một người đã từng rất yêu không phải chuyện dễ dàng gì. Quên một người mình từng rất hận là chuyện tàn nhẫn với chính bản thân mình nhất.

Cô cứ nghĩ mình sẽ quên, sẽ hận, cô cứng rắn, thờ ơ trước mặt Phó Nhược Hằng nhưng cũng không sao lừa gạt được chính bản thân mình rằng cô vẫn chưa quên được người đàn ông đó.

Từ phòng bên cạnh truyền đến tiếng thở nhẹ, tiểu An của cô đã ngủ. Cô sợ đánh thức con bé, cho nên liền im lặng. Trong phòng chỉ có ngọn đèn ngủ nhỏ, lờ mờ soi sáng hai khuôn mặt. Nhưng cô vẫn có thể nhìn rõ gương mặt u ám của Tống Tri Hành.

Đây là lần đầu tiên cô thấy Tống Tri Hành có loại biểu cảm này. Trước đây, trong mắt cô, Tống Tri Hành là một chàng trai ôn nhu và luôn dịu dàng với cô, ngay cả với tiểu An cũng như vậy.

Quãng thời gian ở bên Pháp, cũng nhờ có cậu mà mẹ con cô mới có thể trải qua những ngày tháng bình yên như vậy. Cô biết Tống Tri Hành đối tốt với cô, cô cũng biết cậu không đơn giản xem cô là một người chị thuở nhỏ mà còn là tình cảm trên cả mức nam nữ.

Chỉ là cô cố tình né tránh mà thôi.

“Tri Hành, cảm ơn cậu đã giúp đỡ tôi suốt thời gian qua.”

Tống Tri Hành chỉ cười nhạt, ánh mắt vẫn ôn nhu nhìn cô thâm tình.

“Giữa chúng ta mà còn cần phải nói hai chữ cảm ơn hay sao? Tôi đâu có giúp đỡ chị không công đâu.”

Trình Ý kinh ngạc nhìn cậu, “Vậy thì cậu muốn gì?”

“Tôi muốn một thứ mà chị Tiểu Ý có thể trả được.”

Tống Tri Hành nhìn cô, trong lời nói không che giấu tâm ý, cậu chỉ sợ, nếu như không sớm bày tỏ, sẽ có một ngày cô bị Phó Nhược Hằng cướp về. Đến lúc đó cậu làm sao chịu nổi.

Rõ ràng là cá do cậu nuôi, cậu chữa lành vết thương cho nó. Dựa vào cái gì muốn cướp là cướp?

Ban đầu khi lần đầu tiên Tống Tri Hành nhìn thấy Trình Ý trong bệnh viện, cậu chỉ đơn giản là cảm thấy cô đáng thương, thật sự rất giống với mẹ mình trước đây. Yêu phải người đàn ông chỉ biết làm tổn thương mình.

Cho đến khi cậu tiếp xúc với Trình Ý, mới dần cảm thấy cô là một cô gái rất đơn thuần và dịu dàng. Cảm xúc trong lòng càng lúc càng lớn.

Ban đầu chỉ đơn giản là giúp đỡ, sau dần việc chăm sóc cho cô lại trở thành một phần trong cuộc sống của cậu.

“Tri Hành, cậu còn nhỏ, có nhiều chuyện cậu không thể hiểu được đâu.”

“Tôi không còn nhỏ nữa, tôi đã hai mươi hai tuổi rồi. Đủ tuổi để biết mình đang cần gì và muốn gì. Cũng đủ tuổi để chịu trách nhiệm cho trái tim mình.”

Trình Ý nghe xong, trong lòng cảm thấy có chút khó xử, có lẽ cô vẫn luôn dựa dẫm vào Tống Tri Hành, cho nên đột nhiên cảm thấy khó xử.

“Tri Hành, tôi đối với cậu trước nay đều chỉ có cảm kích, chưa từng nghĩ xa hơn…”

Cô còn chưa kịp nói xong, Tống Tri Hành đã ôm lấy cô, gục đầu vào vai cô kìm nén, “Em xin lỗi, tại vì em không thể kiềm chế được bản thân. Chị đừng ghét bỏ em có được không? Cho dù làm thế thân cho người khác, hay đơn giản chỉ là người để cho chị dựa vào, em cũng chẳng bận tâm.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận