Cố Thanh Vũ từng nghĩ Lục Tử Ngạn là vị giáo sư tâm lý khó ưa nhất đời mình. Năm nhất đại học, anh đột nhiên bắt cô làm trợ giảng, còn thản nhiên uy hiếp: nếu dám nghỉ việc, anh sẽ khiến cô “mãi mãi không tốt nghiệp”. Sau này cô mới biết, vị giáo sư lạnh như băng kia chỉ không muốn nhìn cô ngày ngày chạy khắp nơi làm thêm đến khuya. Khi bà nội qua đời, Thanh Vũ mất đi người thân duy nhất. Lục Tử Ngạn lại chìa tay trước mặt cô: “Theo tôi về nhà. Tôi sẽ chăm sóc em.” Một lần nắm tay, thế mà nắm luôn đến Cục Dân chính. Từ đó, cuộc sống của Cố Thanh Vũ chia làm hai phiên bản. Ở trường: “Chào Lục giáo sư.” Về n
Truyện chưa có chương nào.
Chưa có truyện cùng tác giả.