Bốn năm du học trở về, Sở Tiêu chỉ có ba mong muốn: Ăn thật nhiều món mẹ nấu. Nằm nhà làm sâu lười. Và tuyệt đối không dính dáng đến Chu Tẫn. Đáng tiếc, vừa xuất hiện ở đám cưới hàng xóm, cả khu phố đã đồng thanh nhắc lại chuyện năm cô năm tuổi từng bị ghép đôi, tổ chức “đám cưới” với anh. Sở Tiêu lập tức tuyên bố: “Em có chết cũng không yêu cái tên đó!” Chu Tẫn đứng ngay phía sau: “...” 🙂 Trong ký ức Sở Tiêu, Chu Tẫn chính là nỗi ám ảnh tuổi thơ, chuyên trêu cô đến phát khóc. Nhưng nhiều năm không gặp, tên nhóc đáng ghét ngày nào đã trở thành một người đàn ông trầm ổn, tự mình gánh cả cơ nghiệp gia đìn
Truyện chưa có chương nào.
Chưa có truyện cùng tác giả.