Tô Nhân hai mươi mốt tuổi, tự nhận mình là người trưởng thành độc lập. Cho đến ngày cô chạy cầu thang… bong gân chân. Chị gái ở tận nước ngoài nghe tin lập tức ra lệnh: “Để anh rể đến đón em!” Tô Nhân: “Em tự lo được mà!” Mười phút sau— được Chu Mộ Ngôn bế lên xe. 🙂 Ban đầu cô chỉ định ở căn hộ của anh một tuần. Dưỡng chân. Ăn ké. Khỏi bệnh rồi biến. Ai ngờ một tuần ấy lại để lại quá nhiều thứ: Một đôi dép mềm. Một chiếc cốc. Vài bữa cơm tối. Một chiếc kẹp tóc bỏ quên. Và một cảm giác… đáng lẽ không nên xuất hiện. Chu Mộ Ngôn hơn cô chín tuổi, điềm tĩnh, biết nấu ăn, còn là chồng của chị gái cô.
Truyện chưa có chương nào.
Chưa có truyện cùng tác giả.