Hai mươi tuổi, Tô Hoa phát hiện ra một chân lý vô cùng đau lòng: Ơn nuôi dưỡng đôi khi… đòi trả bằng cả cuộc đời. Tô gia sắp phá sản. Tô Quân hết đường xoay xở. Và người bị đẩy ra làm “vật trao đổi” lại chính là cô. Đối phương còn chẳng phải người bình thường. Nam Hàn Ngôn—kẻ được gọi là Ma Vương, đứng sau những cuộc làm ăn khiến người nghe thôi đã muốn tránh xa ba mét. Tô Hoa chỉ có một suy nghĩ: Chạy! Đáng tiếc, chạy lần một—bị bắt. Chạy lần hai—vẫn bị bắt. Muốn trở lại công việc—có vệ sĩ theo sau. Muốn giữ khoảng cách—người đàn ông kia lại coi hai chữ “buông tay” như ngoại ngữ. 🙂 Cô ghét sự chiế
Truyện chưa có chương nào.
Chưa có truyện cùng tác giả.