Chương 10

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 10

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Một lúc sau, cửa mở ra, Thành Dao đứng ở bên trong, “Cảnh sát Chu, muộn như vậy có chuyện gì sao?”

Chu Tĩnh Vũ nhíu mày, “Tôi có thể vào trong nói chuyện với em được không?”

Phòng của Thành Dao không lớn, đồ cũng không ít, nhưng được sắp xếp gọn gàng nên nhìn không bị chật chội.

Chu Tĩnh Vũ ngồi đối mặt với cô, anh im lặng một lúc rồi mới lên tiếng, “Em cố tình không nghe lời phải không?!”

Vừa nói xong câu đó, anh ngược lại có hơi hoang mang. Nghe lời? Anh có tư cách gì yêu cầu đối phương phải nghe lời? Cho nên, sự oán hận vừa rồi không phải do Thành Dao làm chuyện gì đó thật tệ mà chính là do cô cố tình thách thức và làm ngược lại lời của anh.

Thành Dao chăm chú nhìn Chu Tĩnh Vũ, “Cảnh sát Chu, ý anh là muốn tôi nghe lời và phải tuân thủ theo mệnh lệnh của anh sao?”

Giống như que diêm quẹt vào đầu đốt, “xoẹt” một tiếng, lời nói của Thành Dao làm trái tim của Chu Tĩnh Vũ nổi lên lửa lớn. Anh đột ngột đứng dậy, một phen bóp lấy chiếc cằm nhỏ bé, “Em rốt cuộc là có ý tứ gì?”

Thành Dao bị Chu Tĩnh Vũ cưỡng chế ngẩng đầu nhìn anh, trong mắt không có một tia sợ sệt, ngược lại còn giống như lộ ra một chút chờ mong nhàn nhạt. “Anh đã nhìn thấy em, có phải không cảnh sát Chu?”

Chu Tĩnh Vũ biết cô đang nói về cái gì.

“Anh thích những gì anh nhìn thấy, đúng không?” Thành Dao tiếp tục, “Nội tâm anh thực sự không muốn em kéo rèm cửa, thật ra anh muốn nhiều hơn, có phải không?

Chu Tĩnh Vũ bị câu hỏi của cô ép từng bước vào đường cùng, cái nhìn chăm chú của cô khiến anh tâm thần bất định, cô gái nhỏ có vẻ ngoài mềm mại này, thế nhưng liếc mắt một cái đã xuyên thủng bụng dạ chứa dục vọng đen tối của anh.

Anh định rút bàn tay đang nắm cằm cô, nhưng bị Thành Dao đè lại, cô vươn đầu lưỡi liếm lên ngón tay cái của anh.

Lông tơ trên người Chu Tĩnh Vũ dựng đứng cả lên.

“Tôi là cảnh sát!” Anh nghiến răng.

“Không phải thành thật là một trong những phẩm chất cơ bản của một cảnh sát sao?” Giọng nói của Thành Dao đầy khiêu khích, vẻ mặt cũng hiện lên sự bướng bỉnh, lớn mật thăm dò, “Tại sao phải nói dối chứ? Khát vọng trong nội tâm chính mình, tại sao anh không dám thừa nhận, Cảnh sát Chu?”

“Câm miệng!” Máu nóng xông lên đầu Chu Tĩnh Vũ, lần này anh trực tiếp thò ngón tay cái vào trong miệng Thành Dao, đè chặt đầu lưỡi nhỏ nhắn của cô, không cho phép cô lên tiếng nữa.

Thành Dao không tránh né mà dùng đầu lưỡi ướt át run rẩy chà xát lên ngón tay anh.

Cô không sai, người đàn ông trước mặt cô rất có tiềm chất.

Hai chân Chu Tĩnh Vũ gần như nhũn ra, anh rút mạnh ngón tay, rời đi giống như bỏ chạy.

Cảnh vừa rồi đã sớm được suy diễn thành một cảnh ướt át và nóng bỏng trong tâm trí anh, trong cảnh đó, thứ mà Thành Dao đang ngậm không phải là ngón tay, mà là gậy thịt dữ tợn đã cương cứng từ lâu.

________

Được, em không kéo rèm cửa, tôi kéo!

Muốn trình diễn cho ai xem thì cứ việc!

Chu Tĩnh Vũ giận dỗi kéo hết rèm cửa sổ nhà mình lại, không chừa một khe hở nào.

Dù sao vụ án gian lận viễn thông cũng đang bước vào giai đoạn tố cáo nghi phạm, chính là lúc anh bận rộn đến mức chân không chạm đất, anh dứt khoát không về nhà mà trực tiếp ngủ trong ký túc xá của đơn vị, vừa lúc tránh mọi khả năng chạm mặt Thành Dao.

Chu Tĩnh Vũ thấy hơi nực cười phát hiện ra, mặc kệ bản thân ngấm ngầm vu oan cho Thành Dao là “bệnh thần kinh, không biết trời cao đất rộng”, nhưng thật ra sâu trong nội tâm anh đang e ngại cô, sợ cô nhìn thấu trái tim thầm kín và bẩn thỉu của mình.

Theo nhận thức của dân chúng, một đội trưởng đội cảnh sát hình sự là phải dũng cảm, gan dạ và chính trực hơn người thường. Nếu họ biết sự thật về anh, ai có thể kiên định tin tưởng để anh bảo vệ họ?

Vào ngày nghi phạm bị bắt, có chuyện không hay xảy ra, không ai ngờ rằng thủ phạm trước mặt lại có gan tấn công cảnh sát. Bành Gia Niên bị lưỡi dao cắt vào vai, Chu Tĩnh Vũ đưa anh ta đến phòng cấp cứu để khâu miệng vết thương.

Bình luận (0)

Để lại bình luận