Chương 9

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 9

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Trong phút chốc, anh thậm chí còn nghĩ đến việc chuyển nhà, có lẽ phải thoát ra khỏi tầm mắt của Thành Dao thì máu bạo ngược trong người anh mới có thể được áp chế.

Anh không thể nghĩ ra, một cô gái nhỏ như thỏ trắng, phải làm sao với một con thú vô danh nguy hiểm như anh. Để cô sợ hãi nhìn chòng chọc phía sau lưng anh ư?

Tâm trạng rối ren và mâu thuẫn khiến Chu Tĩnh Vũ cảm thấy cáu kỉnh, ngay cả Bành Gia Niên, người cộng tác của anh cũng nhìn ra.

“Anh không sao chứ, anh Vũ? Làm gì mà khó chịu như lang sói bị nhốt trong chuồng chó vậy!” Bành Gia Niên vừa hỏi vừa sóng vai cùng anh đi đến cửa đơn vị.

Sắc mặt Chu Tĩnh Vũ ảm đạm, “Nhảm nhí! Đã tìm ra kẻ tình nghi gian lận viễn thông của ‘quốc tế hoàng kim’ chưa?”

Bành Gia Niên co vai rụt cổ, nhanh chóng chuyển chủ đề.

Tan làm, Chu Tĩnh Vũ vừa lái xe xuống tầng hầm thì thấy Thành Dao bước xuống chiếc xe Volkswagen ở phía trước, cô vẫy tay với người ngồi trên ghế lái rồi duyên dáng bước vào cổng.

Không biết vì lý do gì mà đột nhiên anh như vừa ăn một ngụm bánh bao chưa lên men, lạnh thấu người, trong lòng như bị tắc nghẽn.

Chu Tĩnh Vũ đậu xe với tốc độ nhanh nhất, sải bước đi vào, khi đi ngang qua chiếc Volkswagen còn liếc nhìn vào trên trong một cái.

Một người đàn ông đeo kính nhã nhặn.

Gà yếu!

Anh vô duyên vô cớ thù địch với người ta, thật nực cười.

Chu Tĩnh Vũ vài bước đuổi kịp Thành Dao.

Anh cố tình ho khan một tiếng, cô gái phía trước nghe tiếng quay đầu lại.

“Thành Dao.” Chu Tĩnh Vũ dừng một chút, cuối cùng hạ quyết tâm, “Em có biết từ nhà tôi có thể nhìn thấy phòng ngủ của em không?

Chu Tĩnh Vũ nói rõ ràng đến ngượng ngùng.

Trên mặt Thành Dao thoáng hiện lên một tia đỏ bừng, hàng mi dài của cô nhảy dựng lên, “Cảnh sát Chu, anh đã nhìn thấy cái gì?”

________

Chu Tĩnh Vũ nghẹn lời, cô trả lời anh bằng cách ném lại cho anh một câu hỏi khác. Mà câu hỏi này, anh không dám trả lời.

Giọng điệu của Thành Dao nghe rất bình thản, dường như sẽ không vì lời nói của anh mà cảm thấy hoảng hốt hay xấu hổ, ngược lại thật giống như là…đã lên kế hoạch…

Chu Tĩnh Vũ không dám nghĩ tiếp nữa, bởi vì đây có lẽ lại là ác ma trong lòng anh đang quấy phá, cố gắng vặn vẹo thiên sứ ngây thơ trong trắng ở đối diện vào những ý nghĩ bẩn thỉu mà anh tưởng tượng ra.

“Buổi tối nhớ kéo rèm cửa.” Anh lướt qua cô, tiếp tục sải bước lên lầu, quay đầu bỏ lại một câu như vậy.

Màn đêm buông xuống sinh ra những ham muốn đen tối, trăng non trên bầu trời chỉ còn mờ ảo bởi vô số vì sao.

Chu Tĩnh Vũ nhìn chằm chằm ánh sáng khuếch tán trên sàn nhà, là ánh sáng từ căn phòng đối diện truyền đến.

Lần này, phòng ngủ của Thành Dao không còn là tấm rèm kéo hờ nữa mà hoàn toàn rộng mở.

Chu Tĩnh Vũ chỉ cảm thấy một đợt sóng nhiệt không biết đến từ đâu, lan đến toàn thân anh hết đợt này đến đợt khác, xen lẫn với sự tức giận không thể giải thích được.

Cô dám không kiêng nể gì bất chấp những lời anh vừa nói với cô vài giờ trước!

Thực ra hôm nay Thành Dao cũng không làm gì quá đáng, cô chỉ ngồi trước gương, một chút lại một chút, chải mái tóc dài của mình một cách chậm rãi.

Một nắm lụa đen, như mây thơm khoác lên hai bờ vai trắng như tuyết, dịu dàng lười biếng.

Bộ váy ngủ của Thành Dao được làm bằng chất liệu mỏng và trong suốt, nội y màu đen bên trong mờ mờ ảo ảo dưới ánh đèn.

Chu Tĩnh Vũ đứng dậy, “cạch” một tiếng đụng ngã ghế dựa.

“Bang bang bang”, tiếng đập cửa ầm ĩ vang vọng trong hành lang.

“Anh tìm ai?!” Câu hỏi cảnh giác của bạn chung nhà của Thành Dao từ bên trong cánh cửa truyền ra, lúc này mới làm cho suy nghĩ của Chu Tĩnh Vũ trở lại bình thường, động tác “phá cửa” trong tay anh dừng lại.

Anh hơi ngượng ngùng, “Tôi tìm Thành Dao. Tôi là Chu Tĩnh Vũ từ 501.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận