Chương 100

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 100

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Thì ra cậu vẫn luôn bận tâm câu nói của Phó Nhược Hằng khi nãy, Trình Ý vòng tay lên vuốt ve đầu câu giống như an ủi đứa trẻ nhỏ.

“Tôi chưa từng xem cậu là thế thân của ai cả.”

Mãi một lúc sau, Trình Ý mới trở về phòng mình. Hai người tuy sống chung nhưng ai ngủ phòng nấy, hoàn toàn không phải quan hệ giống như Phó Nhược Hằng đang nghi ngờ.

Nhưng cô cũng lười giải thích. Cô ở với ai, căn bản không liên quan gì đến hắn nữa.

Đúng lúc này điện thoại di động của cô vang lên, Trình Ý nhìn thấy Phó Nhược Hằng vẫn cố chấp gọi đến, trong lòng không khỏi tức giận.

Chẳng phải cô đã nói rất rõ ràng với hắn rồi hay sao? Cô không muốn còn bất cứ liên quan gì đến hắn nữa, cuộc sống của cô đang rất bình yên, cô không muốn lại bị Phó Nhược Hằng lần nữa xáo trộn hết tất cả.

Bây giờ hắn đã có con rồi, cô không nhịn được cảm thấy uất ức, con của Lâm Tư Hạ thì được yêu thương và sống như một nàng công chúa. Còn con của cô thì lại không thể có một gia đình hoàn chỉnh.

Tất cả các cuộc gọi Phó Nhược Hằng gọi đến, cô đều không nhấc máy. Phó Nhược Hằng gọi cho cô nhiều lần không được, bực tức đến đá cái ghế bên dưới.

“Phó tổng, cậu việc gì phải tức giận như vậy? Đối với cô ấy mềm mỏng không được sao?”

“Cô ấy ở trước mặt tôi lại bảo vệ cho thằng nhóc đó, cậu không thấy sao?”

Phó Nhược Hằng tức giận, hừ lạnh một tiếng, “Lúc trước cô ấy cứ luôn miệng nói yêu tôi, đây gọi là tình yêu ư? Mới ly hôn đã bỏ đi theo người đàn ông khác.”

Thư ký Chu cảm thấy hôm nay Phó Nhược Hằng rất lạ, từ lúc trở về nhà đã rất lạ. Rõ ràng là quan hệ với vợ cũ không tốt đẹp, tự mình đồng ý ly hôn, bây giờ bị cô ngó lơ lại quay sang giận dỗi.

Nếu biết trước có ngày hôm nay, hà cớ gì lúc còn có cô ở bên không trân trọng?

“Theo như tôi điều tra được, cô ấy đâu chỉ là sống chung với người đàn ông kia, bọn họ còn có với nhau một đứa con gái nữa.”

Phó Nhược Hằng bị lời nói của thư ký làm cho điên đầu, lửa giận đã bốc khói ngùn ngụt. Hắn không tin, không tin cô nhanh như vậy đã quên được hắn, không tin cô nhanh như vậy đã yêu người khác. Còn cùng người đó sinh con nữa.

Anh gọi điện muốn hỏi thẳng Trình Ý đã phản bội hắn từ lúc nào? Nhưng cô vẫn luôn không nhấc máy khiến cho hắn rối bời không thể chịu được.

“Ngài tức giận cái gì chứ? Không phải ngài cũng đã có con với cô Lâm rồi sao? Ngài đừng nói với tôi là lại hối hận muốn quay lại với vợ cũ đó chứ?”

Nguyên một đêm Phó Nhược Hằng gọi điện nhưng cô không nhấc máy. Phó Nhược Hằng phẫn nộ ném luôn điện thoại xuống sàn, trực tiếp khiến cho thư ký Chu khóc ròng vì đây là điện thoại của anh. Mỗi ngày phải nhịn ăn nhịn uống mới mua được, bây giờ lại bị Phó Nhược Hằng ném đến bể màn hình.

Thấy người ta có tình yêu mới lại đi ghen ngược là sao?

“Ngài tức giận cái gì chứ? Không gọi điện được thì có thể nhắn tin mà.”

Phó Nhược Hằng đột nhiên tỉnh ngộ, liền nhắn tin cho cô.

[Tại sao tôi gọi điện em lại không bắt máy?]

[Giờ này đến giờ tôi phải đi ngủ rồi. Tôi không muốn nói chuyện với anh.]

[Tôi muốn nghe em giải thích mối quan hệ lộn xộn với Tống Tri Hành.]

[Tôi không có gì cần phải giải thích với anh. Tôi muốn đi ngủ.]

[Giải thích xong rồi ngủ.]

Trình Ý nhìn điện thoại, dù thế nào thì cô cũng đã nói hết ra những điều cô nên nói rồi, không còn gì phải vương vấn nữa.

Mắt nhìn người của cô quả thật là không ra gì mà.

Sao lại đi yêu một người đàn ông như vậy nhỉ?

“Thuê bao quý khách vừa gọi tạm thời không liên lạc được, xin quý khách gọi lại sau.”

Sau nhiều lần như vậy, Phó Nhược Hằng tức giận đấm mạnh xuống bàn, lần này thì chiếc điện thoại thứ hai vỡ tan tành.

Cô đúng thật là càng ngày càng không xem hắn ra gì mà. Vậy mà lại dám chặn hắn.

Bình luận (0)

Để lại bình luận