Chương 102

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 102

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Sau khi tắm gội sạch sẽ, Long lấy một chiếc khăn bông lớn quấn quanh người cô rồi lại bế cô ra ngoài, đặt cô ngồi xuống giường. Cậu lấy máy sấy, kiên nhẫn sấy khô mái tóc bạch kim óng ả cho cô. Minh An cứ ngồi im như một con mèo ngoan, để mặc cho cậu chăm sóc. Trong lòng cô dâng lên một cảm giác ấm áp lạ thường. Từ nhỏ đến lớn, cô luôn phải tự mình làm mọi thứ. Đây là lần đầu tiên có người đối xử với cô dịu dàng và chu đáo đến vậy.

Khi mọi thứ xong xuôi, Long mặc tạm cho cô chiếc áo thun đen trơn của cậu. Chiếc áo rộng thùng thình, dài đến tận giữa đùi, lập tức biến thành một chiếc váy ngủ vô cùng gợi cảm.

“Xong rồi. Giờ em ngồi đây nghỉ đi, anh đi làm bữa sáng,” Long nói rồi hôn nhẹ lên trán cô.

Minh An ngoan ngoãn gật đầu. Cô nhìn theo bóng lưng rộng lớn của cậu khuất sau cánh cửa, bất giác mỉm cười. Có một người bạn trai như thế này, hình như cũng không tệ chút nào.

Một lát sau, mùi thơm của trứng rán và cà phê lan tỏa khắp căn hộ. Khi Minh An bước ra phòng khách, bữa sáng thịnh soạn đã được dọn sẵn trên bàn. Long đang đứng bên bếp, đeo chiếc tạp dề màu hồng mà cô mua từ hôm nào, trông vừa cao lớn nam tính lại vừa có nét gì đó rất dịu dàng, đảm đang.

“Nào, lại đây ăn đi cho nóng,” Long thấy cô thì vẫy tay.

Minh An ngồi xuống bàn, cầm lấy ly cà phê nóng nhấp một ngụm. “Hôm nay lại định chuộc lỗi bằng đồ ăn đấy à?”

“Anh chỉ muốn chăm sóc cho bạn gái của mình thôi,” Long đáp, đặt đĩa trứng ốp la và bánh mì nướng xuống trước mặt cô.

Minh An lườm cậu một cái nhưng không phản đối danh xưng “bạn gái” nữa. Cô lẳng lặng cầm nĩa lên, bắt đầu ăn.

Trong lúc ăn, Long đột nhiên lên tiếng: “À, anh vừa vào mấy group sinh viên của trường mình. Bài đăng quảng cáo lớp học của chúng ta hôm trước vẫn còn hot lắm.”

“Thế à?” Minh An nhún vai, tỏ vẻ không mấy quan tâm nhưng tai thì đã vểnh lên nghe ngóng. “Có phản hồi gì mới không?”

“Nhiều lắm,” Long vừa lướt điện thoại vừa nói. “Đa số đều là hỏi han về khóa học, xin thêm thông tin. Có vẻ như màn chào sân hôm qua của chúng ta thực sự gây được tiếng vang lớn đấy.”

Cậu đưa điện thoại cho Minh An xem. Trên màn hình là hàng loạt bình luận tích cực.

“Hôm qua đi học thử về nè mấy má ơi, thầy Long giảng bài cuốn vl, mấy cái khó hiểu nghe thầy giảng một phát thông não luôn.”

“Bà An CEO ngầu đét, khí chất tổng tài luôn á. Bài test của bả khó vãi nhưng mà làm xong thấy mình ngu ra nhiều điều.”

“Có ai định đăng ký không? Lập group đi học chung cho vui.”

Minh An đọc lướt qua, khóe môi khẽ nhếch lên thành một nụ cười hài lòng. Mọi thứ đều đang đi đúng theo kế hoạch của cô. Nhưng rồi, nụ cười của cô chợt tắt ngấm khi kéo xuống một bình luận khác.

Người bình luận không ai khác chính là Hoàng “Kê”. Hắn viết: “Tụi bây lừa gà vừa thôi. Hai đứa sinh viên năm nhất thì biết cái đếch gì mà dạy với chả dỗ. Chém gió lùa tiền thiên hạ thì có. Đứa nào ngu thì cứ đâm đầu vào mà đóng tiền cho nó đi ăn chơi.”

Dòng bình luận đầy ác ý và khiêu khích của hắn ngay lập tức châm ngòi cho một cuộc tranh cãi nhỏ. Một vài người hùa theo, tỏ ra nghi ngờ. Nhưng cũng có những người đã tham gia buổi học hôm qua lập tức vào phản bác lại.

“Mày không đi học thì đừng có nói bừa. Người ta giảng hay thật sự đấy.”

“GATO hay gì mà nói chuyện khó nghe vậy ba?”

Long thấy sắc mặt Minh An thay đổi thì cũng ghé đầu vào xem. Vừa đọc được bình luận của Hoàng “Kê”, mặt cậu đã sa sầm lại. Nắm đấm bất giác siết chặt.

“Thằng chó này, nó vẫn chưa chừa,” cậu nghiến răng. “Để anh vào trả lời nó.”

“Khoan đã,” Minh An giữ tay cậu lại, vẻ mặt đã trở lại bình tĩnh, thậm chí còn có chút hứng thú. “Anh định trả lời nó thế nào? Chửi tay đôi với nó à? Thế thì khác gì tự hạ thấp mình xuống ngang hàng với nó?”

Bình luận (0)

Để lại bình luận