Chương 106

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 106

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Em còn nhớ mùi hương này không?”

Cô im lặng không đáp, đã nhận ra từ lâu.

“Là mùi nước hoa đầu tiên em tặng tôi.”

Thì ra Phó Nhược Hằng vẫn còn nhớ, đây là loại nước hoa đầu tiên cô mua cho hắn. Lúc đó hắn còn chê cô không có khiếu thẩm mỹ chọn loại rẻ tiền cho hắn.

Vậy mà đến khi hắn xịt lại thấy rất thích nên giữ lại. Mấy năm qua, cô cứ nghĩ căn biệt thự đã đổi nữ chủ nhân, mọi thứ chắc cũng sẽ theo đó mà thay đổi, bao gồm cả những thôi của Phó Nhược Hằng.

Chỉ là hôm nay ngửi thấy mùi hương cũ, trong lòng có chút hoài niệm.

“Chẳng phải lúc đầu anh chê nó rẻ tiền không xứng với thân phận của anh sao?”

“Có những thứ tôi chỉ nhìn vẻ bề ngoài mà đánh giá, cuối cùng đến lúc nào đó lại phát hiện ra thật ra nó tốt đến đâu, cũng rất phù hợp.”

Trình Ý nhìn hắn, cố làm lơ đi ánh mắt của hắn lúc này.

“Nếu như anh thích thì cứ dùng đi, dù sao thì nó cũng chỉ là loại tầm thường ai cũng có thể mua được thôi.”

Lúc này thang máy đột nhiên mở ra, Trình Ý liền ngay lập tức đẩy Phó Nhược Hằng sang một bên rồi chạy đi. Phó Nhược Hằng nhìn theo bóng lưng cô rời đi, trong lòng không khỏi có chút nuối tiếc.

Thì ra, cô vẫn nhớ tất cả, chỉ là cô không yêu hắn nữa mà thôi.

“Nhược Hằng, ai vừa mới đi ra từ thang máy chung với anh vậy? Không phải đây là thang máy riêng của anh sao? Sao lại có phụ nữ bước ra?”

Đột nhiên một giọng nói vang lên khiến Phó Nhược Hằng quay lại nhìn, có chút kinh ngạc, không biết cô ta đã xuất hiện từ khi nào.

Lâm Tư Hạ nhìn Phó Nhược Hằng với ánh mắt tức giận, cô ta cho rằng mấy hôm nay Phó Nhược Hằng không về nhà, một chút quan tâm đến cô ta cũng không có là vì hắn bận nhưng bây giờ tận mắt nhìn thấy người phụ nữ khác từ trong thang máy hắn bước ra, cô ta mới biết thì ra hắn có người phụ nữ khác bên ngoài.

Chả trách mà hắn chả thèm đả động gì đến chuyện cưới cô ta nữa. Cô ta cứ nghĩ bản thân đuổi Trình Ý đi rồi thì sẽ có thể nghiễm nhiên chiếm được trái tim của Phó Nhược Hằng. Nào ngờ cô ta đã lầm rồi.

“Em đến đây làm gì? Mà mới nãy em có nhìn thấy người bước ra từ đây là ai không?” Phó Nhược Hằng trong lòng hốt hoảng hỏi Lâm Tư Hạ.

“Tốt nhất đừng để em biết được con hồ ly tinh đó là ai mà dám ngang nhiên quyến rũ anh ngay trong công ty? Anh nói đi, có phải anh qua lại với cô ta nên mới lạnh nhạt với em không?”

“Có phải là hai người lên giường với nhau rồi không? Anh nói đi cô ta là ai?”

“Phó Nhược Hằng, anh nói đi! Cô ta là ai? Anh nói đi chứ?”

Nhưng Phó Nhược Hằng lại không trả lời cô ta. Biết nói gì đây? Nói người phụ nữ kia là Trình Ý, vợ cũ của hắn sao? Hắn cũng người vợ cũ hắn từng ghét cay ghét đắng kia qua lại sau lưng sao?

Chuyện này nói ra cũng thật nực cười. Lúc có thể đường hoàng chính chính thì lại bỏ lỡ. Đến lúc mất đi rồi lại cứ muốn cùng cô dây dưa.

Hắn biết chuyện này sớm muộn gì cũng sẽ bị Lâm Tư Hạ phát hiện. Chỉ là không ngờ lại bị phát hiện nhanh như vậy mà thôi.

Người cũ, người mới. Rõ ràng ban đầu là Trình Ý, sau đó lại vì một lần hiểu lầm của anh mà nhận nhầm thành Lâm Tư Hạ. Cho nên mới yêu cô ta, bây giờ mọi chuyện vỡ lẽ ra, nhìn thấy Lâm Tư Hạ làm loạn như vậy, trong lòng Phó Nhược Hằng lại càng thêm chán ghét vô cùng.

Nếu như lúc đó cô dũng cảm lên một chút, hoặc anh đừng vội vàng kết luận như vậy, có phải là giữa bọn họ đã không bỏ lỡ nhau mười năm hay không?

“Nhưng anh có chắc nếu như lúc đó biết tôi chính là người đó và Lâm Tư Hạ cùng lúc đó xuất hiện trong cuộc đời anh, thì anh sẽ chọn tôi không? Tại sao lúc đó anh lại nghĩ rằng người đó là Lâm Tư Hạ?”

Trình Ý đã từng hỏi hắn như thế.

Bình luận (0)

Để lại bình luận