Chương 108

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 108

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Chỉ mát-xa thôi sao?” Long nháy mắt, giọng đầy ẩn ý.

Minh An không trả lời, chỉ lườm cậu một cái cháy má rồi kéo cậu đi. Bóng dáng hai người, một cao lớn vững chãi, một thanh tú năng động, tay trong tay bước đi dưới ánh nắng vàng của sân trường, tràn đầy sức sống và niềm tin vào một tương lai rực rỡ đang chờ họ ở phía trước.

Cái nắm tay thật chặt. Dưới ánh nắng vàng ươm của buổi chiều, hai bóng người cứ thế sóng bước bên nhau, rời khỏi sân trường ồn ã và đi về phía con đường dẫn đến khu căn hộ của họ. Niềm hân hoan và sự phấn khích vẫn còn rạo rực trong từng tế bào, khiến mỗi bước chân của họ dường như nhẹ bẫng.

Vừa về đến cửa, Long còn chưa kịp tra chìa khóa, Minh An đã không đợi được mà giật lấy, tay run run mở cửa. Cánh cửa vừa bật ra, cô đã kéo tuột Long vào trong, đóng sầm cửa lại rồi ép cậu vào tường.

“Anh thấy chưa! Em đã nói rồi mà!” Cô reo lên, đôi mắt sáng rực như hai vì sao, gương mặt ửng hồng vì vui sướng. Cô không còn là vị CEO lạnh lùng hay cô sinh viên thanh tú nữa, mà là một cô gái mười tám tuổi đang tận hưởng trọn vẹn vị ngọt của chiến thắng đầu tiên.

Long bật cười sảng khoái, vòng tay ôm trọn lấy chiếc eo thon của cô. “Rồi rồi, CEO của anh là giỏi nhất, được chưa? Tầm nhìn chiến lược, không ai qua được em.”

“Còn phải nói,” Minh An hất cằm, vẻ mặt kiêu hãnh đáng yêu. “Giờ thì đế chế của chúng ta đã có ‘giấy phép kinh doanh’ chính thức rồi đấy. Anh thấy trọng trách trên vai mình nặng nề hơn chưa, giảng viên Nguyễn?”

“Trọng trách gì anh cũng gánh được, miễn là có em ở bên,” Long đáp, giọng nói trầm ấm và chân thành. Cậu cúi xuống, dịu dàng hôn lên đôi môi đang cười rạng rỡ của cô.

Nụ hôn này không mãnh liệt, không điên cuồng như những lần trước. Nó nhẹ nhàng, ngọt ngào, chất chứa niềm vui, sự tự hào và cả lòng biết ơn. Họ chỉ trao nhau những cái chạm môi khe khẽ, đủ để cảm nhận được hơi thở và nhịp đập của đối phương, chia sẻ niềm hạnh phúc đang vỡ òa.

“Thôi được rồi,” một lúc sau, Minh An mới luyến tiếc đẩy nhẹ cậu ra. “Vui thì vui nhưng công việc vẫn phải làm. Chúng ta chỉ có từ giờ đến chiều mai để hoàn thành một bản kế hoạch hoàn hảo. Tuyệt đối không thể để thầy Minh thất vọng.”

Vừa nhắc đến công việc, ngọn lửa trong mắt Minh An lại bùng lên. Cô nhanh chóng thoát khỏi vòng tay Long, ném chiếc balo lên ghế sofa rồi đi thẳng đến bàn làm việc.

“Anh đi tắm rửa nghỉ ngơi trước đi. Em phác thảo ý tưởng ra đã,” cô nói vọng ra, tay đã thoăn thoắt mở laptop.

Long nhìn bóng lưng nhỏ nhắn nhưng đầy quyết đoán của cô, chỉ biết lắc đầu cười. Cô gái này một khi đã vào guồng công việc thì đúng là không ai cản nổi. Cậu cũng không nấn ná, nhanh chóng vào phòng tắm xả đi mồ hôi và sự mệt mỏi của một ngày dài.

Khi Long bước ra với chiếc khăn tắm quấn ngang hông, mái tóc còn ẩm ướt, thì Minh An đã ngồi ngay ngắn trước màn hình laptop, gõ lách cách. Trên màn hình là một file Word trắng tinh, nhưng những dòng chữ đầu tiên đã hiện ra: “ĐỀ ÁN PHÁT TRIỂN CÂU LẠC BỘ HỌC THUẬT: CHINH PHỤC ĐẠI HỌC CÙNG THỦ KHOA & Á KHOA”.

“Nhanh vậy sao?” Long ngạc nhiên, cậu bước đến đứng sau lưng cô.

“Tất nhiên,” Minh An đáp, mắt không rời màn hình. “Em đã nghĩ về chuyện này từ lâu rồi. Giờ chỉ là hệ thống hóa lại thôi.”

Cô bắt đầu phân chia bố cục của bản kế hoạch một cách chuyên nghiệp.

“Đầu tiên là ‘Tầm nhìn và Sứ mệnh’. Phần này phải thật kêu, thật truyền cảm hứng. Anh nghĩ xem nên viết thế nào?”

Long chống tay lên thành ghế, cơ thể cường tráng của cậu gần như bao trọn lấy cô. Cậu cúi xuống, phả hơi thở ấm nóng vào gáy cô. “Tầm nhìn… là trở thành mô hình học thuật tiên phong trong trường, kiến tạo một thế hệ sinh viên Kinh tế không chỉ giỏi lý thuyết mà còn vững tư duy. Sứ mệnh… là đồng hành, chia sẻ và khơi dậy tiềm năng trong mỗi sinh viên. Nghe được không?”

Bình luận (0)

Để lại bình luận