Chương 109

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 109

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Cũng không tệ,” Minh An gật gù, ngón tay thoăn thoắt gõ lại ý tưởng của Long lên máy. “Rất ra dáng giảng viên. Tiếp theo, ‘Phân tích đối tượng’. Cái này thì rõ rồi, sinh viên năm nhất và năm hai khoa Kinh tế và các khoa liên quan, những người đang gặp khó khăn với các môn đại cương.”

“Và cả những người muốn đạt điểm A+, muốn có một nền tảng vững chắc để sau này đi du học hoặc làm nghiên cứu,” Long bổ sung.

“Đúng! Phải phân khúc khách hàng rõ ràng như vậy,” Minh An tán thưởng, quay sang nhìn cậu, khoảng cách giữa hai gương mặt chỉ còn vài centimet. “Thông minh lắm.”

“Được CEO khen làm anh vui quá,” Long cười, tranh thủ hôn trộm lên má cô một cái.

“Lo làm việc đi,” Minh An lườm cậu một cái cháy má nhưng không hề đẩy ra. “Phần quan trọng nhất đây: ‘Sản phẩm và Dịch vụ’. Chúng ta cần hệ thống hóa lại các khóa học.”

“Anh nghĩ nên chia làm ba gói,” Long đề xuất, nhanh chóng quay lại với công việc. “Gói ‘Nền tảng’ cho lớp học cơ bản như hiện tại. Gói ‘Nâng cao’ sẽ tập trung vào giải đề và các case study thực tế. Và gói ‘VIP 1-1’ như chúng ta đã định.”

“Em cũng nghĩ vậy,” Minh An đồng tình. “Nhưng cần phải làm rõ lợi ích của từng gói. Ví dụ, gói ‘Nền tảng’ cam kết giúp sinh viên qua môn với điểm số khá trở lên. Gói ‘Nâng cao’ hướng đến điểm A. Gói ‘VIP’ sẽ có thêm tư vấn định hướng nghề nghiệp và hỗ trợ làm CV, portfolio.”

“Em tính xa thật đấy.”

“Đã làm thì phải làm cho tới,” Minh An tuyên bố. “Tiếp theo, ‘Kế hoạch Marketing và Truyền thông’. Giờ chúng ta đã có sự bảo trợ của khoa, đây là lợi thế cực lớn. Chúng ta có thể xin phép đặt standee, phát tờ rơi trong các sự kiện của khoa. Đồng thời, phải xây dựng fanpage chuyên nghiệp hơn, đăng tải thêm các bài viết chia sẻ kiến thức miễn phí để thu hút tương tác.”

Họ cứ thế người tung kẻ hứng, những ý tưởng tuôn ra không ngớt. Long, với tư duy của một người làm giáo dục, tập trung vào việc xây dựng nội dung và chất lượng giảng dạy. Còn Minh An, với bộ óc của một nhà kinh doanh, lo về chiến lược, marketing và tài chính. Sự kết hợp của họ ăn ý đến hoàn hảo, như hai mảnh ghép được tạo ra để dành cho nhau.

Thời gian trôi đi rất nhanh. Khi họ tạm dừng lại thì trời đã sẩm tối, bụng cả hai bắt đầu réo lên.

“Chết thật, mải làm quên cả đói,” Long xoa bụng. “Để anh gọi đồ ăn.”

“Khoan đã,” Minh An đột nhiên giữ tay cậu lại, ánh mắt có chút gian xảo. “Anh có quên lời hứa gì không, giảng viên?”

Long ngớ người ra một lúc rồi chợt nhớ đến lời đề nghị của cô ở sân trường. Cậu nhếch mép cười. “Tất nhiên là không quên. CEO đã làm việc vất vả rồi, giờ là lúc để nhân viên thể hiện.”

“Biết điều đấy,” Minh An mỉm cười hài lòng. Cô đứng dậy, vươn vai một cái thật dài khiến chiếc áo sơ mi căng lên, phô bày những đường cong quyến rũ. “Em đi tắm trước. Anh chuẩn bị ‘dịch vụ’ đi nhé.”

Nói rồi cô nháy mắt với cậu một cái rồi đi thẳng vào phòng ngủ. Long nhìn theo, trong lòng dâng lên một cảm giác rạo rực. Cậu nhanh chóng lấy điện thoại đặt bữa tối, chọn toàn những món mà cô thích.

Một lát sau, Minh An bước ra. Cô đã trút bỏ bộ đồng phục gò bó, thay vào đó là chiếc áo choàng tắm bằng lụa màu trắng, chỉ buộc hờ hững ở eo. Mái tóc bạch kim còn ẩm nước được búi lỏng trên đỉnh đầu, để lộ ra chiếc cổ cao trắng ngần và vài giọt nước còn đọng lại trên xương quai xanh. Cô không trang điểm, để mặt mộc hoàn toàn, trông vừa thanh khiết lại vừa quyến rũ đến chết người.

Cô đi đến bên giường, thản nhiên cởi áo choàng ra, ném sang một bên rồi nằm sấp xuống. Tấm lưng trần nuột nà, bờ mông căng tròn và cặp đùi thon dài hoàn toàn bại lộ trước mắt Long.

“Nhanh lên nào, nhân viên. Khách hàng đang đợi.”

Long hít một hơi thật sâu để giữ bình tĩnh. Cậu đi đến tủ, lấy ra chai dầu mát-xa có hương hoa oải hương dịu nhẹ mà cậu đã mua từ trước. Cậu đổ một ít dầu ra lòng bàn tay, xoa hai tay vào nhau cho ấm lên rồi từ từ đặt lên tấm lưng trần của cô.

Bình luận (0)

Để lại bình luận