Chương 114

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 114

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Chúng ta làm được rồi, Long à… Chúng ta thật sự làm được rồi…” Minh An thì thầm, giọng nói có chút nghẹn ngào.

“Anh biết mà,” Long cũng thì thầm đáp lại. “Vì anh có em.”

Họ cứ đứng ôm nhau như vậy một lúc lâu. Khi Minh An đã bình tĩnh trở lại, cô ngẩng mặt lên, đôi mắt vẫn còn hơi ửng đỏ nhưng đã ánh lên vẻ kiên định và rạng rỡ.

“Đi,” cô nói. “Đi xem ‘trụ sở’ của chúng ta.”

Cả hai cùng nhau đi về phía dãy nhà B. Phòng 203 nằm ở cuối hành lang tầng hai. Long run run tra chiếc chìa khóa vào ổ. Cánh cửa gỗ kêu lên một tiếng cọt kẹt rồi từ từ mở ra.

Ánh nắng buổi chiều chiếu qua khung cửa sổ lớn, rọi vào một căn phòng khá rộng rãi. Mặc dù có một lớp bụi mỏng do lâu ngày không sử dụng, nhưng mọi thứ đều còn rất tốt. Có khoảng mười bộ bàn ghế, một chiếc bảng trắng lớn và cả một chiếc máy chiếu được treo sẵn trên trần nhà.

Đây rồi. Viên gạch đầu tiên của họ. Một nơi hữu hình, một không gian thực sự thuộc về họ, nơi họ sẽ xây dựng nên đế chế của mình.

Minh An bước vào phòng, đưa tay lướt nhẹ trên mặt bàn. Cô quay lại nhìn Long, nở một nụ cười rạng rỡ nhất mà cậu từng thấy.

“Chào mừng đến với văn phòng, giảng viên Nguyễn.”

“Chào mừng đến với văn phòng, CEO Nguyễn,” Long cũng cười đáp lại.

Họ đứng giữa căn phòng, nhìn nhau, trong lòng dâng lên một cảm xúc khó tả. Đây không chỉ là một phòng học. Đây là ước mơ, là khát vọng, là thành quả cho những nỗ lực không ngừng nghỉ của họ.

Bất chợt, điện thoại Long rung lên, một thông báo từ diễn đàn sinh viên của trường. Cậu mở ra xem. Khoa Kinh tế vừa đăng một bài viết với tiêu đề trang trọng: “THÔNG BÁO VỀ VIỆC THÀNH LẬP CÂU LẠC BỘ HỌC THUẬT: CHINH PHỤC ĐẠI HỌC CÙNG THỦ KHOA & Á KHOA”.

Bài viết nhanh chóng nhận được hàng trăm lượt thích và bình luận. Ai cũng tỏ ra ngưỡng mộ và chúc mừng. Nhưng giữa những lời chúc tụng đó, Long lại thấy một bình luận quen thuộc.

Tài khoản có tên “Hoàng Kê” đã bình luận: “Ồ, được khoa chống lưng cơ đấy. Chắc lại con ông cháu cha gì rồi. Dạy dỗ ra cái gì mà làm như hay lắm. Có giỏi thì so tài thực tế đi, đừng chỉ biết múa mép trên giảng đường.”

Bên dưới bình luận của Hoàng Kê, một vài tài khoản khác cũng vào hùa theo, buông những lời lẽ đầy ghen tị và thách thức.

Long khẽ nhíu mày, cơn giận bắt đầu nhen nhóm. Nhưng Minh An, cũng đang đọc được những bình luận đó qua vai cậu, lại chỉ nhếch mép cười khẩy.

“Đúng là lũ ăn không được thì đạp đổ. Chúng nó muốn so tài thực tế à?” cô nói, giọng lạnh tanh. “Được thôi. Em sẽ cho chúng nó biết thế nào là thực tế.”

Cô rút điện thoại của mình ra, bình thản đăng nhập vào tài khoản diễn đàn rồi trả lời thẳng vào bình luận của Hoàng Kê, một câu trả lời ngắn gọn nhưng đầy sức nặng, khiến cả diễn đàn như bùng nổ.

“Muốn so tài? Được thôi. Cuối kỳ này, khoa sẽ tổ chức cuộc thi ‘Nhà Kinh Tế Trẻ’. Câu lạc bộ của chúng tôi sẽ tham gia. Các người có dám không?”

Bình luận vừa được gửi đi, Minh An thản nhiên khóa màn hình điện thoại lại, ném nó lên một chiếc bàn gần đó rồi quay sang nhìn Long, người vẫn còn đang sững sờ trước hành động táo bạo của cô. Cô nhún vai, vẻ mặt tỉnh bơ như thể vừa bình luận về thời tiết.

“Sao? Anh thấy em xử lý thế nào?”

Long chớp mắt mấy cái, cố gắng tiêu hóa những gì vừa xảy ra. Diễn đàn sinh viên lúc này chắc chắn đã như một cái chảo dầu sôi. Cô gái này không chỉ không lùi bước trước lời khiêu khích, mà còn biến nó thành một màn quảng cáo không thể ấn tượng hơn cho câu lạc bộ, đồng thời ném ngược lại một lời thách đấu công khai.

“Em… em điên thật rồi,” Long cuối cùng cũng thốt lên được, nhưng trong giọng nói không có chút trách móc nào, chỉ toàn là sự thán phục đến tột độ. “Em biết cuộc thi ‘Nhà Kinh Tế Trẻ’ là cái gì không? Đó là cuộc thi học thuật danh giá nhất của khoa, quy tụ toàn những ‘quái vật’ năm ba, năm tư đấy.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận