Chương 115

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 115

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Thì sao?” Minh An hất cằm. “Thủ khoa và Á khoa mà còn sợ mấy cuộc thi cỏn con đó à? Hơn nữa, anh không thấy sao? Đây chính là cơ hội marketing ngàn vàng. Thay vì để bọn chúng rêu rao những lời lẽ tiêu cực, em biến nó thành một cuộc đối đầu chính danh. Giờ thì cả trường sẽ phải đổ dồn sự chú ý vào chúng ta và cuộc thi kia. Tên tuổi của ‘Chinh Phục Đại Học’ sẽ được đẩy lên một tầm cao mới. Đây gọi là quản trị khủng hoảng truyền thông đấy, giảng viên ạ.”

Cô giải thích một tràng, logic và sắc bén, khiến Long hoàn toàn bị thuyết phục. Cậu nhìn cô, ánh mắt tràn ngập sự ngưỡng mộ. Đúng là bộ óc của một CEO. Trong khi cậu chỉ nhìn thấy sự phiền nhiễu và cơn giận, thì cô đã nhìn ra cơ hội và biến nguy thành cơ một cách ngoạn mục.

“Anh chịu thua em rồi,” Long bật cười, bước đến ôm lấy cô vào lòng. “Có em ở đây, anh chẳng sợ gì cả.”

Minh An mỉm cười, vòng tay đáp lại cái ôm của cậu. “Tất nhiên rồi. Anh chỉ cần tập trung vào chuyên môn giảng dạy thôi. Mọi chuyện khác, cứ để CEO này lo.”

Họ đứng ôm nhau giữa căn phòng bụi bặm, cảm nhận niềm tin và sự gắn kết đang ngày một lớn dần. Bỗng nhiên, Minh An hắt xì một cái vì bụi. Cô đẩy Long ra, nhăn mũi nhìn quanh.

“Chà, ‘trụ sở’ của chúng ta trông hơi tệ nhỉ. Bụi bặm quá.”

“Vậy thì còn chờ gì nữa?” Long nói, xắn tay áo sơ mi lên. “Bắt tay vào dọn dẹp thôi. Phải biến nơi này thành một văn phòng đúng nghĩa.”

“Ý kiến hay,” Minh An tán thành. “Nhưng chúng ta chẳng có dụng cụ gì cả.”

“Vậy thì đi mua,” Long đáp gọn lỏn. “Đi thôi.”

Nói là làm, cả hai khóa cửa phòng 203 lại, hừng hực khí thế đi ra khỏi trường. Họ quyết định đến một siêu thị lớn gần đó để mua sắm đồ dùng cần thiết. Trên đường đi, Long không quên nắm chặt lấy tay Minh An, đan những ngón tay của mình vào tay cô. Hành động này giờ đây đã trở nên quá đỗi tự nhiên.

Vừa bước vào siêu thị, Minh An đã lấy một chiếc xe đẩy và đi thẳng đến quầy đồ gia dụng, tác phong nhanh nhẹn như một bà nội trợ thực thụ.

“Chúng ta cần chổi, ki hốt rác, cây lau nhà, vài cái khăn lau, nước lau sàn, nước lau kính…” cô lẩm bẩm liệt kê, tay thoăn thoắt lấy đồ bỏ vào xe đẩy.

Long chỉ đi theo sau, mỉm cười nhìn cô. Dáng vẻ nghiêm túc này của cô thật đáng yêu. Cậu hoàn toàn biến thành một người trợ lý, chỉ việc đẩy xe và lấy những món đồ ở trên cao mà cô không với tới.

“Anh lấy hộ em chai nước lau kính trên kệ kia với,” Minh An chỉ lên kệ cao nhất.

Long vươn người, dễ dàng lấy xuống chai nước lau kính. Khi cậu quay lại, cơ thể cao lớn của cậu gần như áp sát vào người cô. Mùi hương dầu gội dịu nhẹ từ mái tóc cô và mùi nước hoa thanh mát trên cơ thể cô xộc thẳng vào mũi cậu, khiến tim cậu lại đập lỡ một nhịp. Cậu cúi xuống, thì thầm vào tai cô.

“CEO còn cần gì nữa không ạ?”

Minh An ngước lên, đôi mắt sắc sảo nhìn thẳng vào mắt cậu. “Cần anh giữ khoảng cách ở nơi công cộng.”

Cô nói vậy nhưng không hề lùi lại, thậm chí còn khẽ nhón chân lên một chút, khiến khoảng cách giữa hai người càng thêm sát sao. Trò chơi mờ ám này luôn khiến Long phát điên.

“Mua thêm ít đồ trang trí nữa đi,” cô nói, phá vỡ không khí căng thẳng. “Vài chậu cây nhỏ để bàn, một cái đồng hồ treo tường, và cả bảng ghi chú nữa.”

“Tuân lệnh,” Long cười, đẩy xe đi theo cô.

Họ lựa chọn thêm một vài món đồ lặt vặt. Khi đi ngang qua quầy văn phòng phẩm, Minh An dừng lại. Cô cầm lên một hộp bút lông viết bảng đủ màu sắc, đăm chiêu suy nghĩ.

“Màu đen và xanh là để viết nội dung chính,” cô nói như đang tự phân tích. “Màu đỏ để nhấn mạnh những điểm quan trọng. Màu xanh lá thì sao nhỉ? Dùng để làm gì?”

“Để vẽ hình minh họa cho dễ hiểu,” Long gợi ý. “Hoặc để giảng viên vẽ một trái tim bên cạnh tên CEO chẳng hạn.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận