Chương 118

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 118

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

cạnh Nhan Nghiên, ánh mắt cô có chút sợ hãi nhìn Nhan Nghiên hào phóng khéo léo nói chuyện với người khác, càng nhìn càng cảm thấy Nhan Nghiên quả là xứng với danh xưng nữ thần quốc dân.
Dù trước đây đã xảy ra một ít chuyện không tốt.
Có điều quen biết Nhan Nghiên một thời gian, Bặc Cốc Ngưng thấy chẳng những Nhan Nghiên có vẻ ngoài xin đẹp, còn hiểu biết nhiều, vừa dịu dàng vừa kiên nhẫn, rõ ràng là một minh tinh nhưng không hề làm giá.
Từ nhỏ cô không có ai quan tâm, sau khi quen Nhan Nghiên mới biết cảm giác người khác đối xử với mình tốt là như thế nào.
Nhan Nghiên dẫn cô đi ăn món ngon cô chưa ăn bao giờ, còn giúp cô tìm được người thân ruột thịt.
Chị ấy nói hôm nay là có thể gặp chú của cô, trong lòng Bặc Cốc Ngưng vừa hồi hộp vừa thấp thỏm, nhưng lại vô cùng chờ mong.
Nhan Nghiên nói chú ruột của cô là người có quyền nhất tòa nhà lớn này.
Bặc Cốc Ngưng cẩn thận đánh giá xung quanh.
Không gian rất lớn, trang hoàn tinh xảo, chú nhỏ của cô hình như là người rất có tiền.
Đang miên man suy nghĩ, tiếng bước chân từ bên trong truyền đến, Bặc Cốc Ngưng ngẩng đầu lên.
Người đàn ông cao gầy mặc bộ tây trang màu xám xuất hiện trước mắt cô, cả người đầy khí thế và quý khí làm Bặc Cốc Ngưng từ nhỏ đến lớn đều sống trong thị trấn nhỏ khϊếp sợ.
Minh Thiếu Diễm liếc mắt một cái liền chú ý cô gái ngồi bên cạnh Nhan Nghiên.
Không phải vì cô có vẻ ngoài xinh đẹp mà là vì khuôn mặt kia thật sự quá quen mắt.
Cô gái trước mắt này và anh trai Minh Thiếu Phạn của hắn giống nhau bảy phần.
Nhan Nghiên nói lý do hôm nay cô ta đến đây có liên quan đến Đường Đường, mà sau khi thấy cô gái này, Minh Thiếu Diễm lập tức đoán được Nhan Nghiên muốn nói chuyện gì.
Nhịp tim bỗng chốc nhanh hơn.
“Minh đổng”
, Nhan Nghiên áp chế hưng phấn trong lòng, khéo léo chào hỏi Minh Thiếu Diễm,
“Hôm nay tôi tới tìm Minh đổng chủ yếu là vì, tôi ngẫu nhiên phát hiện ra một chuyện.”
Mắt Minh Thiếu Diễm tối đen như mực, lúc này bên trong như nổi gió kết mây.
Nhưng tiếng nói vẫn bình tĩnh như cũ,
“Có chuyện gì?”

“Chuyện này có thể anh không tin nhưng đây chính là sự thật”
, Nhan Nghiên hơi mỉm cười,
“Đường tiểu thư thật ra không phải cháu gái anh.
Anh và cô ấy không hề có quan hệ huyết thống.”
– — Vì hôm nay Nhan Nghiên đã chuẩn bị hơn hai mươi ngày!
Minh Thiếu Diễm quen Đường Đường lâu như vậy, nếu cô cứ nói thẳng cho hắn biết chân tướng, lời nói của cô sẽ không đáng tin.
Cho nên cô nhất định phải tìm được Bặc Cốc Ngưng, bởi vì cô ta rất giống anh trai Minh Thiếu Diễm.
Cô sai trợ lý ra ngoài tìm cho bằng được Bặc Cốc Ngưng, sau đó đến nơi ở của cô ta, lại dùng hơn hai mươi ngày bồi dưỡng tình cảm với cô ta.
Mục đích chính của cô là để Minh Thiếu Diễm vứt bỏ Đường Đường, đồng thời bồi dưỡng tình cảm với Bặc Cốc Ngưng, có lẽ sau này bản thân sẽ chiếm được vài chỗ tốt.
Cô phải lật đổ Đường Đường, Đường Đường nhờ có Minh Thiếu Diễm mà bây giờ thậm chí còn bò lên đầu cô.
Vừa nghĩ tới đây, Nhan Nghiên liền tức muốn chết.
Vì chuyện trước đây mà hình tượng của cô chịu ảnh hưởng lớn, nhưng cũng may chỉ mới trong nước, người ngoại quốc không biết chuyện này nên Nhan Nghiên vẫn nhận được một hợp đồng làm người phát ngôn cho một nhãn hiệu xa xỉ nước ngoài.
Kết quả hợp đồng sắp tới tay, người phụ trách bên kia lại đột nhiên không thảo luận tiếp.
Sau này mới biết được, Đái Na của Thánh Ngu đã giành lấy hợp đồng này cho Đường Đường.
Đường Đường là một người mới, xuất đạo chưa đến một năm, ngay cả một tác phẩm cũng không có lấy tư cách gì để tranh hợp đồng với cô chứ?
Nhan Nghiên thậm chí cảm thấy rất nực cười.
Nhưng sự thật là như vậy, sau này hỏi thăm mới biết được, người phụ trách nhãn hiệu này có quan hệ rất tốt với Minh Thiếu Diễm.
Trong một lần hai người gặp mặt, Minh Thiếu Diễm thuận miệng nói một câu hợp đồng đã không cánh mà bay.
Nói cho cùng, thật ra chỉ là xem mặt mũi của Minh Thiếu Diễm.
Vốn Nhan Nghiên định qua mấy ngày nữa mới phanh khui chuyện này.
Quen biết Bặc Cốc Ngưng hơn hai mươi ngày, cô gái này không tính là rất thông minh nhưng có lẽ do hoàn cảnh ảnh hưởng nên cô ta rất biết nhìn người.
Nhan Nghiên sợ không thân được với Bặc Cốc Ngưng, nhưng lại càng sợ hợp đồng chạy mất hơn, vì vậy Nhan Nghiên chỉ có thể tới gặp Minh Thiếu Diễm.
Không còn chướng ngại vật là Minh Thiếu Diễm nữa thì Đường Đường cũng như con kiến trước mặt cô.
Cô đã chuẩn bị rất nhiều lý do thoái thác, đặc biệt là nếu Minh Thiếu Diễm hỏi cô vì sao biết Đường Đường và hắn không có quan hệ huyết thống.
Nhan Nghiên đã chuẩn bị rất kỹ tất cả các tình huống, kết quả không ngờ, Minh Thiếu Diễm không hề hỏi tới.
Nhan Nghiên có chút kinh ngạc, nhưng lại nghĩ đến tính cách của hắn.
Minh Thiếu Diễm là người chỉ cần kết quả, không xem trọng quá trình, cũng không thích truy cứu nguyên nhân.
Vậy nên Nhan Nghiên cảm thấy không quá kỳ lạ.
Uổng công cô còn lo lắng giải thích sẽ không rõ ràng khiến Minh Thiếu Diễm không tin.
“Tôi cũng không có ý gì khác, tôi chỉ không muốn thấy Minh đổng bị lừa bịp”
, Nhan Nghiên nói,
“Tôi chỉ mong Minh đổng có thể đoàn tụ cùng người nhà chân chính, hy vọng Minh đổng không tức giận.”
Minh Thiếu Diễm nhìn cô một cái, bên môi giương lên nụ cười nhợt nhạt,
“Không, đương nhiên tôi sẽ không tức giận.
Minh Thiếu Diễm tôi vô cùng cảm ơn cô đã đến đây.”
Nhan Nghiên nhoẻn miệng cười,
“Không dám nhận, tôi cũng chỉ muốn tốt cho Minh đổng.”
Tầm mắt Minh Thiếu Diễm lại nhìn về phía Bặc Cốc Ngưng lần nữa,
“Tôi tin Nhan tiểu thư sẽ không lừa tôi, nhưng liên quan tới vấn đề gia tộc, mời Bặc tiểu thư đến bệnh viện làm giám định huyết thống với tôi.”
Nhan Nghiên sợ Bặc Cốc Ngưng ngay lúc mấu chốt lại không làm nên chuyện, không ngờ lần này Bặc Cốc Ngưng thông minh, nghe Minh Thiếu Diễm nói xong liền gật đầu,
“Không thành vấn đề!”
Minh Thiếu Diễm gật đầu,
“Tôi sẽ sai thư ký đi sắp xếp.”
Mục đích đã thành, Nhan Nghiên vừa lòng đứng lên,
“Nếu đã đưa Cốc Ngưng về đúng chỗ của mình, vậy tôi cũng nên đi rồi.”
Minh Thiếu Diễm kêu Jason tiến vào,
“Thay tôi tiễn Nhan tiểu thư.”
Jason gật đầu dẫn Nhan Nghiên ra khỏi phòng.
Bặc Cốc Ngưng nắm chặt nắm tay theo phía sau Minh Thiếu Diễm, do dự một lát sau đó nhỏ giọng kêu,
“Chú nhỏ.”
Bước chân Minh Thiếu Diễm chững lại một nhịp.
Đáy lòng lập tức tràn đầy sự bài xích.
“Gọi tôi là Minh tiên sinh đi.”
Bặc Cốc Ngưng sửng sốt, tuy vừa rồi thoạt nhìn Minh Thiếu Diễm luôn không hữu hảo, nhưng giờ phút này Minh Thiếu Diễm lại làm cô vô cớ sợ hãi.
Trong lòng Bặc Cốc Ngưng khó chịu,
“Nhưng mà…”

“Chúng ta vẫn chưa làm giám định”
, Minh Thiếu Diễm nhàn nhạt nói,
“Hơn nữa, dù tôi và cô có quan hệ huyết thống, tôi cũng nghĩ cô nên gọi tôi là Minh tiên sinh.”
Bặc Cốc Ngưng ngơ ngác,
“…
Vì sao…”
Minh Thiếu Diễm có chút phiền.
Lần đầu tiên gặp Đường Đường, Đường Đường không hề dây dưa không dứt như vậy.
Tuổi tác hai người xấp xỉ nhau, vì sao lại kém nhiều như vậy.
Nhưng nghĩ lại, không phải vì Đường Đường không giống người thường nên hắn mới có thể thích như vậy sao?
Minh Thiếu Diễm không muốn giải thích, chờ Jason tiễn Nhan Nghiên trở lại, hắn liền nói,
“Chiều nay mang cô ấy đến bệnh viện lấy máu rồi đưa đi làm giám định.
Còn bây giờ đưa cô ấy đến biệt thự bên Nam Hồ đi.”
Jason gật đầu, sau đó ra hiệu bảo Bặc Cốc Ngưng đi theo mình.
Bặc Cốc Ngưng quay đầu nhìn Minh Thiếu Diễm nhưng Minh Thiếu Diễm đã xoay người vào trong phòng làm việc, cô chỉ đành đi theo Jason.
Đi được một hồi, Bặc Cốc Ngưng mới nói,
“Nam Hồ…
là nơi Minh tiên sinh ở sao?”
Cô nghe Nhan Nghiên nói, lúc trước Minh Thiếu Diễm đã đưa cô Minh tiểu thư giả kia về nhà chú ấy đang ở.
Jason không nói gì, Minh Thiếu Diễm không có phép mở miệng, một chữ anh cũng không nói ra.
Mang Bặc Cốc Ngưng đến thẳng bệnh viện trước, sau khi ra khỏi bệnh viện mới đến Nam Hồ bên kia.
Nam Hồ đương nhiên không phải nơi Minh Thiếu Diễm ở.
Khu biệt thự này tương đối xa, nhưng thắng ở hoàn cảnh tốt.
Lúc trước Minh Thiếu Diễm và đám người Thẩm Minh Vũ mua được, sau đó xây dựng thành khu biệt thự.
Minh Thiếu Diễm rất ít tới đây, chỉ là ngẫu nhiên cùng bạn bè đến một hai lần, phòng ở vẫn luôn để không.
Xe chậm rãi đi vào, đúng lúc gặp chiếc xe vàng chóe, Thẩm Minh Vũ nhìn qua một cái liền thấy Jason.
Đây không phải là thư ký của Minh Thiếu Diễm sao?
Còn cô gái nhỏ phía sau là ai?
Thẩm Minh Vũ tò mò, tò mò thì đi hỏi.
Đáng tiếc lân la chào hỏi được hai câu Jason đã tìm cớ đi trước.
Lại nói gần đây hắn ta có chút bực bội, lần trước bị Minh Thiếu Diễm hố một phen, ăn đánh không nói, khổ nhất là gần hai tháng không được chạm vào phụ nữ.
Sống hai mươi ba năm, hắn ta chưa từng bị nghẹn như vậy.
Tuy không dám tìm Minh Thiếu Diễm tính số, nhưng trong lòng vẫn ghim hắn sâu sắc.
Lúc này trong đầu Thẩm Minh Vũ nảy ra suy nghĩ.
Phải làm Minh Thiếu Diễm không thoải mái mới được.
Giám định huyết thống làm rất nhanh, hối thúc kịch liệt thì chỉ cần sáu tiếng đồng hồ.
Buổi chiều, trước khi tan tầm, kết quả giám định đã có mặt trên bàn Minh Thiếu Diễm.
Ánh mắt Minh Thiếu Diễm bình tĩnh nhìn phong bì, ngồi yên như tượng cả buổi trời, rốt cuộc cũng mở phong bì ra.
Ngay cả hắn cũng không phát hiện tay cầm giấy hơi run rẩy.
Mức độ tương đồng huyết thống giữa chú cháu.
27.8% Xác định có quan hệ huyết thống.
Minh Thiếu Diễm nắm kết quả giám định trong tay, thân thể căng cứng lại thả lỏng.
Hắn tựa lưng vào ghế, lần đầu tiên, từ sâu thẳm trong lòng, hắn muốn cười.
Không ai biết, giây phút này nội tâm Minh Thiếu Diễm có bao nhiêu ức chế khó

Bình luận (0)

Để lại bình luận