Chương 119

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 119

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

kìm nén.
Nhan Nghiên tới tìm hắn, nói Đường Đường không phải cháu gái ruột của hắn.
Khi đó hắn không dám nghĩ nhiều, lúc đưa huyết dạng đến bệnh viện hắn cũng khống chế bản thân không được nghĩ nhiều.
Có đôi khi hy vọng càng lớn, thất vọng càng lớn.
Hôm nay chính là ngày khó khăn nhất trong đời Minh Thiếu Diễm.
Hiện giờ xem kết quả xong, Minh Thiếu Diễm cảm thấy hết thảy đều đáng giá.
– — Thẩm Minh Vũ vì
“Trả thù”
Minh Thiếu Diễm nên cứ nhìn chằm chằm vào biệt thự bên kia, kết quả đến hôm sau mới thấy Minh Thiếu Diễm xuất hiện ở đó.
Thẩm Minh Vũ vui vẻ, lần trước phát hiện, hình như Đường Đường rất quan tâm chuyện kết hôn của Minh Thiếu Diễm, vì thế lần này hắn lập tức gọi điện thoại cho cô.
Đường Đường không quá muốn nhận điện thoại của Thẩm Minh Vũ.
Lần cọ chân dưới gầm bàn lần trước làm cô dị ứng đến vài ngày, vì thế Đường Đường làm bộ không nghe thấy.
Điện thoại rung một hồi, sau đó Thẩm Minh Vũ không gọi điện thoại nữa mà chuyển sang gửi Wechat.
[ Tiểu Đường Đường à, tôi phát hiện chú gần đây chú nhỏ của cháu hình như lại tìm thím nhỏ cho cháu đó.
] Tay cầm điện thoại của Đường Đường run lên.
Thím nhỏ?
Điện thoại reo lên lần nữa, Đường Đường do dự một lát mới nhận, Thẩm Minh Vũ cười đê tiện,
“Bây giờ chịu bắt máy rồi sao?”

“Ban nãy không nghe thấy.”
Thẩm Minh Vũ cũng không vạch trần cô, hắn ta vừa quen thói đùa giỡn Đường Đường vài câu vừa thêm mắm dặm muối nói Minh Thiếu Diễm mang theo một cô gái, còn cho cô ấy sống ở biệt thự tư nhân.
“Hắc, mỗi ngày đi đâu cũng có nhau, gắn bó keo sơn.”
Đường Đường:…
Sau khi cúp máy, Đường Đường hít sâu một hơi.
Cô đương nhiên không tin lời Thẩm Minh Vũ nói, nhưng Thẩm Minh Vũ không giống đang nói giỡn, hơn nữa không có lý do gì để hắn ta nói bừa như vậy.
Còn gắn bó keo sơn gì gì đó…
Nghĩ đến từ này, Đường Đường liền cảm thấy lòng ngực khó chịu, nhất định là giả!
Nhưng cô gái…
Nói không chừng có thật.
Có khi nào Minh Thiếu Diễm bị cô bức cho nóng nảy nên muốn tìm một đối tượng kết hôn không?
Đường Đường gấp gáp, một giây cũng không chịu nổi nữa, im lặng vài phút cô liền tim đạo diễn xin nghỉ, nói có chuyện quan trọng phải về thành phố S.
Gần đây thái độ làm việc Đường Đường tích cực, đêm qua phải quay cảnh đêm, hôm nay lại quay ban ngày, giờ giấc nghỉ ngơi cũng chỉ có ba giờ.
Bây giờ cô xin nghỉ, dù không xét đến thái độ, đạo diễn cũng không là khó Đường Đường.
Ông còn tri kỷ hỏi cô muốn nghỉ nhiều thêm hay không.
Đường Đường nghĩ nghĩ,
“Đến lúc đó lại tính tiếp.”
Trước tiên cô phải biết rốt cuộc có chuyện gì mới được.
Thành phố B đến thành phố S mấy hai giờ đi máy bay, thật ra Đường Đường rất mệt nhưng trong lòng có chuyện không ngủ được, lúc xuống máy bay cô đến thẳng Thánh Ngu.
Jason thấy Đường Đường liền hoảng sợ.
Không phải Đường Đường đang ở thành phố B đóng phim sao, anh cũng không nghe Minh đổng nói cô sẽ về.
Nhưng nhiều năm kinh nghiệm, Jason vẫn rất bình tĩnh bảo Đường Đường đến phòng nghỉ đợi Minh Thiếu Diễm.
Hiện tại Minh Thiếu Diễm đang mở họp cùng vài vị đổng sự ở phòng họp nhỏ.
Đường Đường gật đầu, sau đó quen cửa quen nẻo đến phòng nghỉ.
Đi phòng vệ sinh rửa mặt xong cô trở về ngồi lên giường, thấy bì thư trên tủ đầu giường nên thuận tay cầm lấy.
Rửa mặt là để giữ tỉnh táo, kết quả vừa cầm thư, đôi mắt cô đã bắt đầu đánh nhau.
Chờ Minh Thiếu Diễm xử lý công việc xong mới nghe Jason báo Đường Đường đã trở lại, giờ cô đang ở phòng nghỉ.
Minh Thiếu Diễm không chút suy nghĩ, lập tức đến phòng nghỉ.
Thật ra hắn muốn đến thành phố B gặp cô, chẳng qua công việc bận rộn, hắn không thể đi được.
Không ngờ Đường Đường đã đến đây trước.
Từ khi xác nhận hắn và Đường Đường không có quan hệ huyết thống, Minh Thiếu Diễm hận không thể lập tức nhìn thấy cô, bây giờ cuối cùng cũng gặp được.
Trong tay cô cầm phong thư, nhưng đôi mắt đã nhắm lại, cơ thể thon dài cuộn tròn lại, không phát hiện hắn đã vào.
Giờ phút này, tim Minh Thiếu Diễm như nhũn ra.
Đã mệt như vậy sao còn trở lại.
Minh Thiếu Diễm sợ đánh thức cô nhưng lại nhịn không được muốn chạm vào cô.
Ngón tay nhẹ nhàng chạm vào chân mày đang nhăn lại của Đường Đường.
Động tác rất nhẹ nhưng cô vẫn tỉnh.
Đường Đường mở mắt liền thấy Minh Thiếu Diễm, có lẽ mới tỉnh ngủ, lại có lẽ nhớ tới lý do lần này trở về, đột nhiên Đường Đường cảm thấy ủy khuất.
Minh Thiếu Diễm cách cô gần như vậy.
Mơ màng đưa tay ôm cổ Minh Thiếu Diễm, đem người kéo xuống.
Trong cơn buồn ngủ, cô nghĩ có lẽ Minh Thiếu Diễm lại muốn chạy trốn đây.
Nhưng lần này, Minh Thiếu Diễm không chạy, gương mặt hắn thuận thế cách cô càng ngày càng gần, cuối cùng đặt một nụ hôn trên trán cô.
Sau đó cô bị ôm vào lòng ngực ấm áp.
Cái ôm vô cùng chặt.
Chặt đến mức làm người ta hít thở không thông.
+++ Em gái editor: Haizz, cuối cùng hai người cũng yêu nhau rồi!
*tung bông* *tung hoa* Edit mòn mỏi hai người mới yêu nhau, đúng là khổ tận cam lai mà!!!
Bà chị beta: Tôi cũng đợi mãi mà.
Hôm nay search google, tôi thấy truyện nhà tôi bị reup các bạn ạ.
Haizz, nên vui hay buồn đây.
Đường Đường cảm thấy có khả năng cô vẫn chưa tỉnh ngủ, nếu không sao người mấy ngày trước quyết đoán từ chối cô, thậm chí còn bỏ cô trong phòng một mình bây giờ lại dám ôm cô như vậy.
Đường Đường nhắm hai mắt lại, giây tiếp theo cô hoàn toàn bị Minh Thiếu Diễm ôm chặt đến tỉnh.
Hay lắm, lực đạo này nhất định không phải là mơ.
Minh Thiếu Diễm dùng gương mặt dịu dàng chưa từng có nhìn cô, đến giọng nói của hắn cũng chưa bao giờ mềm mại như vậy,
“Sao không nói tiếng nào đã về rồi?”
Bởi vì nghe nói chú định tìm thím nhỏ cho tôi.
Nhưng cảm giác thủ thỉ bên tai thế này quá tuyệt vời, tốt đến mức Đường Đường không đành lòng phá vỡ.
Cho nên thời điểm Minh Thiếu Diễm hỏi cô, Đường Đường quyết định không phá hư không khí.
Ngón tay nhẹ nhàng đặt trên vai Minh Thiếu Diễm, có chút thẹn thùng trả lời,
“Vì nhớ chú.”

“Ừm”
, Minh Thiếu Diễm lên tiếng, sau một hồi lại nói,
” Tôi cũng nhớ cháu.”
Đường Đường:???!!!
Trời ạ, cuối cùng đã xảy ra chuyện gì, Minh Thiếu Diễm rốt cuộc đã thông suốt rồi sao!
Đầu óc Đường Đường trống rỗng, đột nhiên có chút ủy khuất,
“Cuối cùng cũng thừa nhận thích cháu rồi sao?”

“Thừa nhận”
, Minh Thiếu Diễm thở dài buông cô ra, đứng lên lần nữa.
Ngoại trừ sợi tóc có hơi rối thì không nhìn thấy bất cứ biểu tình dư thừa nào trên khuôn mặt, vẫn là vị tổng tài cao cao tại thượng của Thánh Ngu.
Đường Đường ôm chăn ngồi xếp bằng trên giường, nhìn quanh căn phòng trang hoàng phong cách lạnh lẽo, đột nhiên cô cảm thấy hình như nó không đơn điệu đến như vậy.
Ánh mắt lại đặt trên bàn trà cạnh cửa sổ nhỏ, Đường Đường chợt nhớ ảnh chụp đã thấy lần trước.
Đôi mắt không tự giác cong cong,
“Vậy những ảnh chụp lần trước rốt cuộc là từ đâu có?”
Minh Thiếu Diễm:
“…
Tan tầm rồi, về nhà thôi.”
Hai mươi mấy gần ba mươi rồi, sao da mặt vẫn mỏng như vậy.
Có lẽ bởi vì chưa từng nói chuyện yêu đương bao giờ.
Nghĩ đến đây, Đường Đường còn gì không hài lòng nữa chứ, thậm chí còn cảm thấy phản ứng của hắn rất đáng yêu.
Mang giày, thu dọn lại giường đệm, lúc này cô mới ra khỏi phòng ngủ.
Chờ Minh Thiếu Diễm làm xong vài việc còn tồn lại, hai người liền cùng nhau ra khỏi văn phòng.
Thang máy đang xuống thì gặp Đái Na.
Đái Na rất tự nhiên chào cô một tiếng, sau đó đột nhiên phản ứng lại,
“Sao em lại ở đây!
Không phải em đang đóng phim sao?”
Không báo cho người lớn diện đã chạy về, Đường Đường có chút xấu hổ.
Minh Thiếu Diễm nhìn Đường Đường một cái, trong mắt chứa ý cười khó có thể phát hiện, lúc này mới nhàn nhạt nói,
“Tôi kêu cô ấy về.”

“À.”
Vậy được, Đái Na gật đầu.
Cô cũng không có ý trách Đường Đường, chỉ là có chút bất ngờ mà thôi.
Mỗi lần gọi điện hỏi thăm đoàn phim, bên kia lúc nào cũng khen biểu hiện của Đường Đường tốt, không có chỗ nào làm bọn họ phiền lòng.
Vì vậy gần đây Đái Na đều chăm chú vào Bách Thần.
Bách Thần sắp phát hành album, bận tối mày tối mặt.
Đi bên cạnh Minh Thiếu Diễm, Đường Đường cảm giác một đường đều có ánh mắt vô cùng không tốt của mọi người.
Đến khi xuống bãi đỗ xe ngầm gặp chú Lý, bỗng nhiên Đường Đường nhớ món quà còn đang trên đường tới của cô.
Cô cũng nhớ lần trước khi rời đi Minh Thiếu Diễm có nói sẽ tặng quà cho cô.
Lên xe ngồi, Đường Đường tò mò hỏi Minh Thiếu Diễm,
“Chú nhỏ.”
Gọi hai chữ chú nhỏ xong, Đường Đường đột nhiên ngậm miệng.
Minh Thiếu Diễm nhìn cô một cái,
“Làm sao vậy?”
Đường Đường chớp chớp mắt, nhìn chú Lý đang lái xe phía trước, nghĩ nghĩ liền cầm lấy tay Minh Thiếu Diễm kéo hắn lại gần.
Đường Đường ghé vào tai Minh Thiếu Diễm nói nhỏ,
“Bây giờ kêu chú nhỏ có phải không thích hợp hay không?”
Minh Thiếu Diễm cảm nhận hơi thở ấm áp bên tay, trong lòng như có một sợi lông vũ cọ qua.
“…
Không có gì không thích hợp”
, Minh Thiếu Diễm cũng đè thấp giọng, cúi đầu nhìn lông mi Đường Đường, cây quạt nhỏ lay động như cào vào lòng hắn.
Không có gì không thích hợp à, không biết Đường Đường nghĩ đến gì đó mà gương mặt có chút nóng lên.
Đang ban ngày, cô lại nghĩ đến cái gì vậy?
Đều do trước kia Tiểu Chanh đề cử cho cô một đống
“Sách cấm”
, ví như nam chính khí phách tà mị nâng cầm nữ chính, dụ hoặc nói,
“Gọi Daddy.”
Đường Đường:……
Ngừng ngừng, cô là một thiếu nữ rụt rè.
Không, là nữ thanh niên.
Đường Đường khống chế suy nghĩ đã bay bổng trong đầu, cuối cùng lại đem lực chú ý đặt lên người Minh Thiếu Diễm.
Dù đang ở trên xe, Minh Thiếu Diễm vẫn vẻ lạnh nhạt, dáng ngồi nghiêm chỉnh như ở công ty.
Theo quan sát của Đường Đường, đã

Bình luận (0)

Để lại bình luận