Chương 12

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 12

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Cô đã thay một chiếc váy ngủ trắng dài tới đùi lộ ra đôi chân trắng nõn mảnh khảnh. Dưới chân mang đôi dép lê, tóc rối tung rũ xuống dưới xoã ở trên lưng, làn da trắng nõn ở trong bóng đêm rất động lòng người.

“Đàn anh, em có lời muốn nói với anh.”

Thời Thác nhìn cô, hầu kết không tự chủ được mà lên xuống.

“Nói cái gì?”

Giọng nói của chàng trai lạnh lùng mang theo sự trong trẻo khác lạ.

Đào Đào vuốt vuốt mặt một cái, hơi hơi mỉm cười, “Em không thích Giang Vọng, người em tìm chính là anh. Em đi hỏi Tào Kiến Ba tên anh là gì, kết, kết quả, anh ấy lại nhầm lẫn.”

Thời Thác nhìn chằm chằm vào cô, lông mi đen run rẩy.

Đào Đào thấy anh không nói lời nào, trong lòng đột nhiên thấy trống trải không biết nên nói cái gì.

Thời Thác nắm chặt tay trên tay lái, nhìn cô, cất lên giọng nói rất nhẹ, “Hỏi tên của tôi làm gì?”

Đào Đào cười, dịu dàng nói, “Theo đuổi anh ạ~”

Thời Thác sửng sốt. Anh thấy trái tim như bị thứ gì đó gõ nhẹ vào.

Giọng cô gái rất nhẹ nhàng, trên gương mặt vẫn còn treo nụ cười tươi tắn, thần sắc không có chút hoang mang nào.

“Theo đuổi tôi làm gì?”

Từ đầu đến cuối anh vẫn duy trì vẻ mặt bình tĩnh.

Đào Đào đến lại gần anh, ngẩng đầu nhón chân tiến đến bên tai anh khẽ nói:”Theo đuổi anh, yêu đương với anh ạ.”

Gió đêm thổi qua tai anh, mang theo một trận ngứa ngáy.

Thời Thác đột nhiên nuốt một ngụm nước miếng.

Anh nắm chặt hai bàn tay lại, trên mu bàn tay trắng xuất hiện những đường gân xanh mạnh bạo như đang nhẫn nhịn cái gì đó.

Thở ra một hơi, anh hỏi cô, “Muốn yêu đương với tôi?”

Đào Đào mỉm cười, đem chân hạ xuống nhẹ nhàng “Dạ” một tiếng.

Thời Thác cảm thấy từng sợi dây thần kinh trên người mình đang đứt ra từng chút từng chút một.

“Ở bên nhau làm gì?”

Đào Đào đưa tay gom lại tóc mái, nghiêng đầu suy nghĩ gì đó một hồi lâu, đột nhiên giơ tay chạm vào vết sẹo trên cằm anh, “Cái gì cũng làm ạ.”

Cơ thể Thời Thác bỗng run lên, hai bên tai đều ửng đỏ.

Đầu ngón tay cô gái lạnh lẽo nhưng giống như mang theo điện.

Giây tiếp theo, chàng trai vươn tay ra giữ eo nhỏ rồi kéo cô gái ngã vào trong lồng ngực, anh mang hơi thở ấm áp phả lên gò má cô ái muội hỏi, “Làm em được không?”

Đào Đào đầu tiên là sửng sốt. Sau đó, cô nhón chân ghé sát vào vươn đôi tay nhỏ câu lấy cổ nhỏ giọng hỏi lại anh, “Anh muốn làm em sao?”

Trên cổ truyền đến một cảm xúc lạnh lẽo mềm mại kích thích hô hấp Thời Thác ngừng lại.

Anh nhìn cô, hô hấp dần dần nặng đi.

Đào Đào thấy anh không trả lời, bên tai vang lên âm thanh thở dốc hết đợt này đến đợt khác, cô cười cười, tiến đến tai anh giọng nói mềm như mèo con còn mang theo câu dẫn trần trụi, “Nếu đàn anh muốn làm em sẽ cho anh làm.”

Nói lời ấy xong cô buông anh ra đưa hai tay chắp ở sau lưng, chạy về phía trước.

Toàn bộ cơ thể Thời Thác cứng đờ ở đó, khoảng chừng một phút sau mới trở lại bình thường,

Trên tai dường như vẫn còn lưu lại hơi ấm của cô.

Rất nóng, rất mềm.

Nó mang theo cảm xúc mềm mại ngọt ngào.

Chàng trai nhấc chân, dẫm lên chân bàn đạp đuổi theo.

Đào Đào đi chưa được vài bước đã bị xe anh chắn ngang cản đường đi.

Cô gái chớp mắt nhìn anh, gương mặt ra vẻ cái gì cũng không biết, “Đàn anh, có chuyện gì sao ạ?”

Thời Thác ngước mắt, nhìn thoáng qua cánh cổng tiểu khu, hỏi cô, “Em ở chỗ này sao?”

Đào Đào nhấc chân bước đi đến cổng, giọng điệu nhẹ nhàng lâng lâng, “Đúng vậy, em ở đây, sống một mình thôi ba mẹ em không ở đây. Thật ra trong nhà còn có một dì giúp việc nữa, buổi tối dọn dẹp xong dì ấy sẽ đi.”

Cô nói xong mới phát hiện Thời Thác đem xe đậu ở trước cổng tiểu khu, anh không khoá xe cứ thế theo cô đi vào tiểu khu.

Đào Đào sửng sốt, xoay người nhìn anh, lùi lại phía sau.

“Đàn anh, anh đi theo em làm gì vậy?” Giọng điệu rất vô tội.

Thời Thác nhìn cô, một tay bỏ trong túi quần, một tay khác vòng qua vai cô đem cô ấn ở trong ngực, không mặn không nhạt và không có gì hồi hộp, “Đưa em về nhà.”

Đào Đào kéo dài âm cuối, “A ~” một tiếng.

Gương mặt cô gái đỏ đỏ, trái tim đập nhanh bang bang.

Nghiêng đầu nhìn khớp xương tay thon dài đang đặt ở trên đầu vai mình, cô không khỏi rụt vào trong ngực anh.

Thật ấm.

Trên người anh có mùi hương rất thơm.

Hai người chậm rãi đi về phía chung cư, lúc đến dưới lầu Đào Đào xoay người nhìn anh, quơ quơ chìa khoá trong tay hỏi anh, “Đàn anh còn muốn đưa em lên sao?”

Thời Thác nhìn cô, hai tay vẫn cắm ở trong túi quần, không nói chuyện.

Bình luận (0)

Để lại bình luận