Chương 128

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 128

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Đã 11 giờ 20 phút tối, bọn họ cuối cùng cũng có chút thời gian thở dốc khi người giấy tạm thời biến mất, nhưng mối nguy hiểm chết chóc vẫn rình rập.
Lam Lam vẫn gọi tên Khúc An Nguyên, giọng nói khẽ run lên vì hoảng loạn. Chàng trai trẻ thường ngày hay đấu khẩu với cô ấy giờ đây nằm im lìm trong vòng tay cô, máu tươi từ tai chảy ra thấm đẫm tay Lam Lam.
“Này, Khúc An Nguyên! Ai cần cậu cứu chứ, mau tỉnh dậy!”
Khương Ly vội vàng chạy tới lấy khăn trên giá, ngồi xuống lau máu ở tai Khúc An Nguyên. May mắn là máu đã ngừng chảy. Tay Lam Lam vẫn còn run run vỗ lên mặt Khúc An Nguyên, khiến khuôn mặt hắn càng thêm tái nhợt.
“Chị Lam, đừng vỗ nữa, cậu ấy vẫn còn thở, để cậu ấy nằm nghỉ một lát.”
Nỗi đau thấu tim khi bị người giấy gọi tên thật đáng sợ, Khương Ly đã nghĩ mình sẽ chết, may mà có Cảnh Diêm bịt tai cho cô. Còn Khúc An Nguyên, trong thời khắc nguy cấp nhất đã che tai cho Lam Lam. Dù trong cơn đau tột cùng, hắn vẫn không buông tay, dù biết rõ cái giá phải trả, biết rõ chết trong trò chơi đồng nghĩa với cái chết thật sự, nhưng hắn vẫn chọn bảo vệ Lam Lam.
Khoảnh khắc đó, hắn đã nghĩ gì?
Khương Ly vừa khâm phục vừa tò mò, còn Lam Lam thì vừa kinh ngạc vừa nghi ngờ.
Từ lần đầu gặp nhau trong căn nhà cũ, hai người đã như nước với lửa, luôn đấu khẩu không ngừng. Lam Lam có chút hứng thú nhưng cũng có chút đề phòng với chàng trai xuất thân quân đội này. Cô ấy không ngờ rằng trong giây phút sinh tử, hắn lại chọn cứu mình. Hồi nghĩ lại khoảng thời gian đau đớn vừa qua, ký ức của cô ấy dường như tê liệt, chỉ nhớ rõ đôi tay lạnh lẽo che tai cho mình đang run rẩy vì cố nén đau đớn.
“Buổi sáng còn nói cầu ai cũng không cầu cậu… Tôi sai rồi, cậu đừng chết.”
Lam Lam không khóc, nhưng đôi mắt đỏ hoe nhìn Khúc An Nguyên đầy lo lắng. Cô nắm chặt chiếc khăn Khương Ly đưa, cố gắng giữ bình tĩnh.
Khương Ly quay sang nhìn Cảnh Diêm. Không cần cô nói gì, anh dường như đã hiểu. Anh bước tới, ngồi xuống kiểm tra tai và mắt Khúc An Nguyên, rồi đặt ngón tay thon dài lên ngực cậu, như đang kiểm tra nhịp tim. Lam Lam lo lắng nhìn lên, còn Khương Ly thì nhìn sườn mặt hoàn hảo của Cảnh Diêm. Khi không ở bên nhau, vẻ lạnh lùng, quý phái của anh khiến người ta không dám đến gần.
“Sẽ sống.”
Hai từ ngắn gọn khiến Khương Ly và Lam Lam thở phào nhẹ nhõm.
“Vậy thì tốt.” Khương Ly nói rồi quay sang nhìn Trịnh Liêm đang ngồi bệt dưới đất, chân duỗi thẳng, nhẹ giọng hỏi: “Đại lão, anh ổn chứ?”
Không hiểu sao, nửa giờ cuối, người giấy dường như chỉ gọi tên Trịnh Liêm. Dù hắn cố gắng bịt tai, vẫn nghe thấy tiếng gọi. Nếu người giấy không đột ngột dừng lại, hắn chắc chắn đã chết đêm nay.
Vốn dĩ hắn đã có làn da trắng nhợt, giờ đây vì đau đớn càng thêm tái nhợt, nhưng nét mặt vẫn không thay đổi, vẫn lạnh lùng như cũ. Chỉ khi chạm vào ánh mắt quan tâm của Khương Ly, lông mày đen của hân mới hơi nhúc nhích, và chút đau đớn còn sót lại vẫn âm ỉ trong lồng ngực.
“Tôi không sao, đừng lo lắng.”
Dưới sức mạnh khủng khiếp của người giấy, mọi người đều sống sót, Khương Ly cảm thấy thật may mắn. Với tính cách lạnh nhạt của Trịnh Liêm, cô nghĩ hắn chỉ gật đầu ra hiệu, không ngờ hắh lại lên tiếng, còn bảo cô đừng lo lắng? Khương Ly ngẩn người cười.
Rồi… cô cảm thấy lạnh toát sau gáy.
Cảnh Diêm nắm lấy cổ cô, ép cô quay mặt về phía anh.
Cô đang cười, nhưng khi nhìn vào đôi mắt phượng quyến rũ của anh, cô thấy trong đôi đồng tử đen lánh là vẻ lạnh lùng đáng sợ.
Chân Khương Ly khuỵu xuống.
“Em rất lo lắng cho hắn?” Cảnh Diêm hỏi thẳng.
Khương Ly mở to mắt, vội vàng nói: “Không, không phải, anh đừng hiểu lầm, em chỉ là quan tâm theo lẽ thường mà hỏi thăm bạn bè thôi.”
“Giảo biện.”
“Không phải giảo biện, là giải thích!”
Sau 12 giờ, thời gian cương thi hoạt động lại đến sớm hơn. Căn bếp lại chìm vào bóng tối. Trong sự căng thẳng tột độ khi vừa phải đề phòng người giấy gọi tên vừa phải canh chừng cương thi, Khương Ly bị Cảnh Diêm bịt tai, ép vào một góc tường. Môi cô sưng lên.
Môi chạm môi, mềm mại, ướt át, nóng bỏng… Xung quanh còn có người, ngoài cửa có cương thi, Khương Ly sợ hãi đến mức không dám phát ra tiếng động.
Trong bóng tối, cô chỉ có thể cảm nhận được hơi thở đều đặn của Cảnh Diêm, nụ hôn cuồng nhiệt khiến cô tê dại, run rẩy trong vòng tay anh.
Nỗi sợ hãi trong lòng cô dường như tan biến!
Cuối cùng, Khương Ly ngất đi trong vòng tay Cảnh Diêm. Cô có cảm giác mình đã quên mất điều gì đó rất quan trọng.
À đúng rồi, sau nửa đêm, bên ngoài căn bếp, yên tĩnh đến lạ thường.

Bình luận (0)

Để lại bình luận