Chương 129

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 129

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Anh đưa em đi.” Diêu Chấn Đình lập tức đứng dậy.

“Không cần thiết phải thế chứ?” Diêu Ngân Linh lại lên giọng mỉa mai, “Chỉ đi vệ sinh thôi mà anh cũng phải theo sau à? Quý báu đến thế sao? Chắc hôm nào cô ta không đi tiểu được, anh cũng phải đứng cạnh xi cho cô ta quá?”

Sắc mặt Tống Tư Ngâm lập tức trắng bệch, tay nắm chặt khăn trải bàn, các khớp ngón tay run lên.

Bố Diêu đập mạnh đôi đũa xuống bàn, sắc mặt tối sầm lại: “Ngân Linh! Đang bữa cơm mà con nói năng hồ đồ gì thế hả? Đúng là đồ vô giáo dục!”

Diêu Ngân Linh bị mắng không dám hó hé gì thêm, bĩu môi cúi đầu.

Diêu Chấn Đình nhìn gương mặt nhợt nhạt của Tống Tư Ngâm mà lòng đau như thắt, nhưng lại sợ tranh cãi thêm với em gái sẽ khiến cô càng khó xử hơn, đành nói với người giúp việc: “Dì Trương, phiền dì dẫn Tống tiểu thư đi vệ sinh giúp cháu.”

Người giúp việc vội vã gật đầu: “Tống tiểu thư, mời đi lối này.”

Tống Tư Ngâm theo người giúp việc đi về phía nhà vệ sinh tầng một, bước chân hơi lâng lâng.

Đèn hành lang rất sáng, nhưng không sưởi ấm được đầu ngón tay lạnh ngắt của cô.

Cô vốn tưởng đây chỉ là một bữa cơm gia đình bình thường, không ngờ lại trở nên như thế này. Sự thù địch của Diêu Ngân Linh như những mũi kim đâm vào tim cô, còn câu nói “kết hôn rồi thì nên nghỉ việc chăm con” của mẹ Diêu lại giống như một tảng đá đè nặng khiến cô nghẹt thở.

Trong gương nhà vệ sinh, sắc mặt cô vẫn rất tệ, đôi mắt hoe đỏ.

Cô vốc vốc nước lạnh tạt lên mặt, cảm giác tê buốt khiến cô tỉnh táo lại đôi chút.

Cô biết Diêu Chấn Đình muốn tốt cho cô, nhưng cảnh tượng trên bàn ăn vừa rồi như một chiếc gai đâm sâu vào lòng, không thể nhổ ra, cũng không thể nào quên được.

Tống Tư Ngâm hít sâu một hơi, cố gắng nặn ra nụ cười trước gương. Trong gương, dù lớp trang điểm vẫn tinh tế nhưng vẻ tủi thân nơi đáy mắt cô lại chẳng thể nào giấu nổi.

Từ đầu đến cuối, Diêu Chấn Đình không hề giúp cô giải vây, chỉ đợi Diêu Ngân Linh nói xong mới đứng ra hòa giải bằng một câu: “Em gái anh còn nhỏ, nó chưa hiểu chuyện” – nghe còn giống một lời thoái thác hơn là bênh vực.

Cô đẩy cửa định quay lại phòng ăn, nhưng lại nghe thấy tiếng cười nói rộn rã từ phòng khách vọng tới.

Nhìn qua, Diêu Chấn Đình đang ngồi ở vị trí chủ tọa, nâng ly rượu cười nói với các bậc trưởng bối; Diêu Ngân Linh thì tựa vào vai mẹ nũng nịu. Cả một gia đình sum vầy ấm áp, duy chỉ có cô là giống như một cái bóng thừa thãi.

Bước chân khựng lại tại chỗ, nỗi tủi thân bấy lâu bỗng chốc hóa thành sự nghẹn khuất. Cô không muốn quay lại đó để gượng cười nữa, liền xoay người đi về phía cửa kính dẫn ra khu vườn.

Gió buổi chập tối mang theo hơi lạnh, thổi vào mặt khiến cô thấy dễ chịu hơn đôi chút.

Vườn nhà họ Diêu rất lớn, thảm cỏ được cắt tỉa tươm tất, dọc theo lối đi lát đá vào sâu bên trong còn có hòn non bộ và đài phun nước nhỏ. Tống Tư Ngâm không nghĩ ngợi nhiều, cô chỉ muốn đi thật xa phòng ăn, nên bước chân cứ thế dấn sâu vào trong.

Ban đầu vẫn còn trông thấy ánh đèn biệt thự, nhưng đi chừng mười mấy phút, xung quanh chỉ còn bóng cây và tiếng côn trùng kêu râm ran, lối đá lát cũng dần biến thành con đường nhỏ đầy cỏ dại.

Sau lưng là một mảng tối đen, cô hoàn toàn không phân biệt được hướng mình đã đi.

“Chết rồi…” cô lẩm bẩm, lấy điện thoại ra định soi đường, nhưng màn hình hiện lên những vạch sóng trống trơn.

Cảm giác hoảng loạn lập tức ập đến. Cô thử tìm đường quay lại, nhưng càng đi lối càng hẹp. Đột nhiên chân cô vấp phải vật gì đó, cả người mất đà rơi thẳng xuống một khoảng không buốt giá.

“Ùm” một tiếng, nước bắn tung tóe lên khắp mặt.

Cô vùng vẫy muốn đứng dậy, nhưng trong nước có rong rêu, trơn đến mức không sao đứng vững. Nước lạnh theo cổ áo thấm vào tận xương, dọa cô hoảng hốt kêu lớn: “Cứu tôi với! Có ai không?”

Ngay lúc cô sắp bật khóc vì hoảng sợ, một bàn tay ấm áp chộp lấy cổ tay cô. Lực tay không quá mạnh nhưng rất vững chãi, chỉ một cú kéo nhẹ đã đưa cô ra khỏi làn nước.

Tống Tư Ngâm ướt sũng từ đầu đến chân, tóc dính bết vào má. Cô run rẩy ngẩng đầu lên, khi nhìn rõ người trước mặt, đồng tử cô chợt co rút lại.

Là Lệ Quân Sâm.

Anh mặc một chiếc sơ mi đen bình thường, ống tay xắn cao đến khuỷu để lộ cánh tay rắn rỏi.

Ánh đèn đường hắt lên khuôn mặt anh, làm nổi bật sống mũi cao và đôi môi mỏng đang mím nhẹ. Ánh mắt anh lúc này có phần ôn hòa hơn bình thường, nhưng vẫn mang chút xa cách lạnh lùng.

Tống Tư Ngâm ngẩn ngơ nắm lấy tay anh, giọng run bần bật: “Lệ Quân Sâm? Sao anh lại ở đây?”

Lệ Quân Sâm nhướng mày, đầu ngón tay vô thức lướt qua cổ tay lạnh ngắt của cô, giọng điệu không rõ buồn vui: “Tôi là chủ ở đây.”

“Chủ?” Tống Tư Ngâm càng mù mờ hơn. Cô chớp mắt thật mạnh để chắc chắn mình không nhìn lầm người: “Đây chẳng phải là nhà Diêu Chấn Đình sao? Rõ ràng tôi vừa đi từ vườn nhà anh ấy sang đây mà.”

Lệ Quân Sâm nhếch môi, nụ cười rất nhạt nhưng lại khiến đường nét sắc sảo của anh trở nên mềm mại hơn: “Đó là nhà bên cạnh, đây là nhà của tôi. Vườn nhà tôi và nhà họ Diêu không lắp hàng rào nên thông nhau.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận