Chương 133

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 133

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Minh An khẽ nuốt nước bọt, nhưng không hề do dự. Cô vươn lưỡi ra, liếm nhẹ lên đỉnh quy đầu, nếm vị mằn mặn đặc trưng.

“Ưm…” Long ngửa cổ ra sau, rên lên một tiếng đầy khoái cảm.

Minh An bắt đầu màn “thưởng” của mình. Cô không vội vàng ngậm lấy nó, mà dùng hai tay vuốt ve từ gốc đến ngọn, rồi lại dùng lưỡi khám phá từng đường gân, từng nếp gấp. Cuối cùng, khi thấy Long đã không thể chịu đựng hơn được nữa, cô mới từ từ há miệng, cố gắng hết sức để ngậm lấy con quái vật vào trong khoang miệng ấm nóng của mình.

Cô bắt đầu chuyển động lên xuống, mái tóc bạch kim cọ vào đùi cậu, tạo ra một cảm giác ngứa ngáy đầy kích thích. Cổ họng cô dù đã cố gắng nhưng vẫn không thể chứa hết được kích thước khủng bố đó. Mỗi lần cô cố gắng nuốt sâu hơn, cảm giác nghẹn lại khiến cô phải ho vài tiếng, nhưng cô không dừng lại. Ánh mắt cô vẫn nhìn thẳng vào Long, đầy thách thức và kiêu ngạo, như thể muốn nói rằng “thấy chưa, tôi có thể chinh phục được cả con quái vật này”.

Long nắm chặt lấy thành ghế, gân xanh nổi lên trên cánh tay. Cảm giác khoái cảm tột độ từ khoang miệng điêu luyện của Minh An khiến cậu như muốn phát điên. Cậu vươn tay ra, luồn vào mái tóc mềm mại của cô, vừa vuốt ve vừa giữ lấy đầu cô, chủ động điều khiển nhịp điệu.

Cuối cùng, sau một hồi lâu, cậu gầm lên một tiếng, cả cơ thể co giật. Cậu bắn thẳng vào trong miệng cô. Minh An không hề né tránh, cô nuốt xuống tất cả, không để sót lại một giọt nào.

Sau khi mọi thứ kết thúc, cô ngẩng lên, khóe miệng còn vương lại một chút tinh dịch trắng đục. Cô liếm môi một cách đầy khêu gợi.

“Phần thưởng hôm nay,” cô nói, giọng có chút khàn đi vì mệt. “Nhân viên có hài lòng không?”

Long thở dốc, kéo cô ngồi lên đùi mình, ôm chặt lấy cô. Cậu không trả lời, chỉ vùi mặt vào hõm cổ cô, hít một hơi thật sâu mùi hương của cô. Cậu đặt một nụ hôn thật sâu lên vai cô, một nụ hôn không còn chứa sự cuồng bạo, mà chỉ có sự dịu dàng và biết ơn.

Họ cứ ngồi như vậy một lúc lâu. Minh An tựa đầu vào vai cậu, cảm nhận nhịp tim của cậu đang dần ổn định trở lại.

“Đi ngủ thôi,” cô khẽ nói, giọng đã có chút ngái ngủ. “Mai còn phải soạn kế hoạch chi tiết để nộp cho thầy Minh nữa.”

“Ừ,” Long đáp. “Về phòng ngủ thôi.”

Cậu đứng dậy, bế thốc cô lên một cách nhẹ nhàng. Minh An cũng không phản đối, cô vòng tay qua cổ cậu, gục đầu vào lồng ngực vững chãi ấy, tìm một tư thế thoải mái. Long bế cô vào phòng ngủ, đặt cô xuống chiếc giường êm ái rồi nằm xuống bên cạnh, kéo chăn đắp cho cả hai. Trong bóng tối, cậu ôm cô vào lòng, cảm nhận sự bình yên tuyệt đối khi có cô ở bên, cùng nhau xây dựng một tương lai mà ở đó, họ vừa là người tình, vừa là đối tác, vừa là chiến hữu không thể tách rời.

Cảm giác bình yên đó ru Long chìm vào một giấc ngủ sâu và không mộng mị. Lần đầu tiên kể từ khi lên Sài Gòn, cậu ngủ một giấc trọn vẹn đến thế, không bị đánh thức bởi những ham muốn dồn nén hay những lo lắng mơ hồ về tương lai. Khi những tia nắng đầu tiên của buổi sớm len lỏi qua rèm cửa, nhuộm vàng căn phòng, cậu mới từ từ tỉnh giấc.

Điều đầu tiên cậu cảm nhận được không phải là ánh sáng, mà là sức nặng ấm áp và hương thơm quen thuộc trong vòng tay mình. Minh An vẫn ngủ say, một bên má áp vào lồng ngực cậu, mái tóc bạch kim mềm mại xõa tung trên gối và cánh tay cậu. Hơi thở cô đều đặn, nhẹ nhàng phả vào da thịt, mang theo một sự tin tưởng và phó thác tuyệt đối. Long khẽ mỉm cười, cảm giác hạnh phúc lấp đầy lồng ngực. Đây không còn là sự chiếm hữu cuồng dại của đêm qua, mà là một cảm giác sở hữu dịu dàng, một sự chắc chắn rằng cô gái này thuộc về cậu, và cậu thuộc về cô.

Cậu cẩn thận điều chỉnh lại tư thế, muốn để cô ngủ thêm một chút, nhưng sự chuyển động nhỏ của cậu cũng đủ để đánh thức con mèo lười đang say ngủ. Minh An khẽ cựa mình, đôi hàng mi dài cong vút run rẩy rồi từ từ mở ra. Đôi mắt màu hạt dẻ của cô có chút mơ màng, mất vài giây để định hình xem mình đang ở đâu. Khi nhìn thấy gương mặt phóng đại của Long ngay trước mắt, cô khẽ rên lên một tiếng, giọng khàn khàn vì ngái ngủ.

Bình luận (0)

Để lại bình luận