Chương 137

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 137

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Cô xé rách quần áo trên người, muốn dựa vào việc bại lộ càng nhiều da thịt hơn để được thoải mái. Mà cảm giác ngứa ngáy khôn kể không thể nói rõ cũng không thể tả rõ kia khiến cô chẳng hiểu, tới cùng là nơi nào ngứa, lại như nơi nào cũng ngứa, cô chỉ đành thò tay vào trong đồ sờ lung tung khắp nơi, vừa xoa vừa gãi.
Thấy cháu gái hai mắt mê mang, vẻ mặt mê ly, cặρ √υ” vừa to vừa trắng bọn họ từng nhấm nháp kia cũng bị chính cô tự móc ra ngoài, vỗ về chơi đùa ngay trước mặt bọn họ, Trần Nguy Nga hung tợn nuốt một ngụm nước bọt.
Thế nhưng ông ta vẫn lo lắng mà hỏi một câu: “Liệu thuốc này có tác dụng phụ gì không?”
“Không sao đâu.” Tuy rằng việc dùng thuốc khiến người ta khinh thường cực kỳ, nhưng tốt xấu gì Hiểu Nhu cũng là con ruột của ông ta, nếu thuốc không an toàn sao Trần Tuấn Sinh dám cho con gái sử dụng được?
Trần Tuấn Sinh vừa nới lỏng đai lưng của mình vừa đáp lại, dươиɠ ѵậŧ của ông đã cương tới độ đĩnh chặt đũng quần.
Thấy anh trai xác định thuốc không có tác dụng phụ, Trần Nguy Nga cũng thở phào một hơi nhẹ nhõm, ánh mắt trói chặt lên người cháu gái đang mềm nhũn ra, ngã người lên ghế ngồi không ngừng rêи ɾỉ.
Chuyện tới hiện tại, cả Trần Tuấn Sinh và Trần Nguy Nga đều đã cưỡi lên lưng hổ khó xuống. Tuy trong lòng có áy náy nhưng bọn họ không cách nào ngừng cảm giác nghiện du͙© vọиɠ cấm kỵ này, kêu ai dừng cũng đều không cam lòng.
Tuân quy tắc nước phù sa không chảy ra ruộng ngoài, sau khi hai anh em đánh nhau một hồi đã lẳng lặng đạt thành quy ước chung. Hai tên như lang như hổ đã kết xong mạng nhện, đang chờ con bướm yếu ướt lầm bước ngã vào, trở thành đồ ăn trên thớt.
Thần trí của Hiểu Nhu đã sớm bị xuân dược loại mạnh ăn mòn tới gần như không còn, cảm giác khô nóng và ngứa ngáy khắp người khiến cô da diết hi vọng có người tới cứu giúp cô.
Trong lúc bất tri bất giác, hoa dịch sền sệt đã thấm ướt qυầи ɭóŧ mỏng dính, thấm xuống đệm ngồi tạo thành một vết thật sâu.
“Ngứa… Ngứa quá…”
Hiểu Nhu thuận theo cảm giác của thân thể hướng thẳng về nơi ngứa ngáy nhất, hai ngón tay thon nhỏ linh hoạt đẩy nội y ướt đẫm ra, chui vào chốn đào nguyên của mình, khó dằn mà tự an ủi lên.
“A… A…” Ngón tay ngọc nhỏ dài chọc vào xuân động róc rách, thổi qua mị thịt tịch mịch hư không, cuối cùng Hiểu Nhu cũng tìm được một chút khuây khỏa, ngửa đầu thở phào nhẹ nhõm.
Thiếu nữ híp mắt, tựa lưng vào ghế dựa, chỉ lo tự an ủi mình. Miệng cô còn phát ra tiếng rêи ɾỉ dụ hoặc và tiếng than nhẹ, kêu tới hai người đàn ông đang vây xem không thể chịu đựng nổi.
Trần Nguy Nga và Trần Tuấn Sinh liếc nhau, sau đó đều bổ nhào tới thiếu nữ tươi ngon đang tựa vào ghế dựa.
Rất nhanh đôi tay người đàn ông đã bao trùm lên da thịt trơn bóng của thiếu nữ, quần áo vốn hỗn độn bắt đầu rơi rụng trên đất.

Bình luận (0)

Để lại bình luận