Chương 138

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 138

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Trần Tuấn Sinh kéo bàn tay đang tự an ủi mình của thiếu nữ ra, treo nó lên vai ông, tay ôm cô đặt qua bàn trà bên cạnh.
Xúc cảm lạnh lẽo khiến thân thể mềm mại nóng bỏng bị kí©ɧ ŧɧí©ɧ tới cuộn tròn lại, mà tiểu huyệt mất đi ngón tay an ủi cũng lại lần nữa ngứa ngáy dữ dội, khiến Hiểu Nhu khó nhịn mà vặn vẹo trên bàn trà.
Cô liều mạng xoa nắn bầu vυ” mình, bàn tay trắng nõn lại một lần nữa muốn chui vào cọ xát động thịt giữa hai chân, vừa khóc lóc vừa khó nhịn mà cầu cứu:
“Ba ba… Hức… chú, ngứa quá, thật khó chịu… Hiểu Nhu khó chịu muốn chết, thật ngứa… Hu hu… Cứu con…”
Tuy Trần Tuấn Sinh đã kiểm tra và chắc chắn dược tính an toàn, nhưng lần này, vì để bảo đảm con gái không phản kháng được, ông dùng liều thuốc mạnh trước nay chưa từng có. Đối với con gái, liều thuốc này đúng là kí©ɧ ŧɧí©ɧ và gánh nặng không hề nhỏ.
Trần Tuấn Sinh cúi đầu trìu mến ôn lên cái miệng nhỏ đỏ hồng của con gái, thấp giọng dụ dỗ: “Ngoan, đừng khóc, ba ba sẽ giúp con ngay.”
Ông nắm lấy một bầu vυ” căng tròn của con gái tùy ý xoa bóp, núʍ ѵú nhỏ phấn nộn hệt như hoa anh đào vì sung huyết mà ửng hồng, cực kỳ bắt mắt. Trần Tuấn Sinh kẹp lấy hạt đậu đỏ lăn qua lộn lại, miệng ngậm lấy xương sụn bên dái tai con gái, khàn giọng nỏi:
“Ở đâu ngứa? Ở đây ư?”
“A, a, nơi này, là nơi này. Ba ba, ba ba…” Bị bắt đúng chỗ mẫn cảm, Hiểu Nhu dựng thẳng người, vội vàng muốn đưa bầu vυ” no căng của mình vào trong tay ba ba.
“Bảo bối muốn ba ba làm gì đây?” Trần Tuấn Sinh vươn ngón tay sờ lên nụ hoa anh đào của con gái, ngả ngớn trêu đùa hạt châu anh của con gái.
“Hu hu… Muốn ba ba xoa thật mạnh, sờ của con, muốn ba ba hôn vυ” Hiểu Nhu.”
Hiểu Nhu đã sớm bị tìиɧ ɖu͙© tra tấn tới dục tiên dục tử, cũng chẳng rảnh quan tâm tới liêm sỉ gì, chỉ tuân theo bản năng du͙© vọиɠ kể ra yêu cầu của chính mình.
“Hiểu Nhu muốn được ba mυ”ŧ vυ” ư? Ngày thường ba ba dạy con như thế nào?”
“Muốn… Muốn ba ba mυ”ŧ vυ”, muốn ba ba cắm con, thao con! Ba ba, ba ba, mau thao con… A!”
Tay ba ba thay thế tay cô một lần nữa cắm vào động thịt cơ khát, quấy loạn khắp nơi trong vách thịt mềm, xoắn tới Hiểu Nhu khó chịu vô cùng, trận ngứa này mới bị áp xuống đã có một trận ngứa khác tràn tới, tra tới đến độ Hiểu Nhu phải bắt lấy bàn tay thô to đang cắm loạn trong nôn huyệt, cầu xin ba ba cắm càng mau hơn, càng sâu hơn.
“Ba ba, ba ba, muốn, Hiểu Nhu rất muốn, cắm con, hu hu!”
Da^ʍ ngôn lãng ngữ của cháu gái với anh trai đã kí©ɧ ŧɧí©ɧ mạnh tới Trần Nguy Nga đang đứng bên cạnh. Ông hung hăng xoay khuôn mặt cháu gái qua, đầu lưỡi thô lỗ liếʍ láp khuôn mặt trắng như trứng gà bóc của cháu gái, bất mãn oán trách: “Tiểu yêu tinh, cháu chỉ nhìn thấy ba ba thôi ư? Không thấy chú sao?”
“Chú, chú, cháu muốn, chú…” Bị tìиɧ ɖu͙© che mờ hai mắt, Hiểu Nhu suốt ruột câu lấy cổ chú, chủ động dâng đôi môi đỏ của chính mình lên quấn lấy môi lưỡi của chú.

Bình luận (0)

Để lại bình luận