Chương 142

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 142

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Hôm nay cô hẹn đi ăn cuối năm với Chu Tuyết, Hàn Hiên, vợ chồng Na Tử, Kha Luân và Di Giai.

Nên thay đồ xong là tranh thủ đi luôn.

Lúc Sở Tiêu tới nơi, tất cả đã đến đủ hết, chỉ chờ mỗi cô. Trong phòng ăn, không khí cười nói vui vẻ.

Di Giai đang nói: “Bọn em cũng tính cuối năm kết hôn…”

Thì tất cả quay ra chào Sở Tiêu: “Tới rồi, vào đây nhanh lên.”

Sở Tiêu đi tới, ngồi bên cạnh Di Giai hỏi: “Em đã tính kết hôn rồi sao? Không phải còn đi học à?”

Di Giai than: “Bố mẹ hai bên cứ đòi chúng em kết hôn sớm cho được năm tuổi của cả hai, nên cũng không biết phải làm sao?”

Từ Ca bật cười: “Thế mà anh nghe như hai đứa có em bé rồi chứ.”

Kha Luân cười ngượng.

Hàn Hiên liền châm chọc Từ Ca: “Kha Luân còn phải từ từ mới có thể bằng anh được. Có ba đứa rồi vẫn còn ham có thêm. Anh với Na Tử năng suất thật đấy.”

Sở Tiêu nghe chưa hiểu mà thấy ai cũng cười trừ Na Từ đỏ mặt thì mới hiểu ra, cô trố mắt: “Na Tử, chị có rồi sao?”

Na Tử gật đầu công nhận.

Sở Tiêu woao lên tiếng, chúc mừng Na Tử một câu. Na Tử liền cảm ơn lại cô.

Chu Tuyết thì ngưỡng mộ vợ chồng Na Tử: “Anh chị giỏi thật đấy, vẫn có thể đẻ tiếp được. Em có hai nhỏ đã sợ lắm rồi.”

Sở Tiêu tò mò: “Sao mà sợ? Trẻ con đáng yêu mà.”

Chu Tuyết ghẹo: “Cậu đẻ đi thì sẽ biết.”

Hàn Hiên liền chấn chỉnh Chu Tuyết một câu: “Giờ phải gọi là chị.”

Tất cả nghe vậy bật cười. Chu Tuyết chán nản nhăn nhó mặt mày.

Sở Tiêu cũng cười cười ngượng nghịu thì lại nghe Na Tử nói: “Sở Tiêu, đợi Chu Tẫn về. Em và cậu ấy làm một đứa đi.”

Nhắc đến Chu Tẫn, xung quanh lại nháo nhào kể chuyện.

Kha Luân: “Bình thường mọi năm tầm này sếp Chu ở nhà cũng hay gọi chúng ta tụ tập như này. Sếp Chu rất thích mỗi dịp tết được ngồi với nhau thế này.”

Hàn Hiên: “Hôm trước cậu ta vừa gọi cho tôi, tự nhiên nói muốn về nhà. Kể ra bên đấy không gặp được ai người châu á cả, cũng không có tết, đồ ăn thì không ngon miệng. Cả lão Lâm cũng than buồn muốn chết rồi. Hai người họ bây giờ chỉ đâm đầu vào làm cho xong để mau chóng được về nhà.”

Chu Tuyết: “Nghe thương vậy.”

Di Giai: “Nhớ sếp Chu quá.”

Từ Ca: “Không có sếp Chu kể ra cũng buồn thật?”

Na Tử: “Bao giờ thì Chu Tẫn mới về vậy?”

Chu Tuyết: “Anh ấy có thể sẽ đi cả năm nay.”

Na Tử và Di Giai lại than trời, đi như vậy thì sao mà chịu được. Hàn Hiên lại kể thêm mấy chuyện của Chu Tẫn ngày xưa.

Tất cả say xưa với câu chuyện của Hàn Hiên, không ai chú ý Sở Tiêu, cứ ngồi im lặng, lẳng lặng ở một góc đưa tay khuấy khuấy ly chanh muối của mình.

Đến lúc nhận ra thì Sở Tiêu tự nhiên đứng lên, nói đi vệ sinh một lúc.

Tất cả ngơ ngác.

Chu Tuyết liền quay ra đổ lỗi Hàn Hiên: “Tại anh nói nhiều quá đấy. Tự nhiên nhắc đến làm gì?”

Sở Tiêu là vì câu nói của Hàn Hiên kể Chu Tẫn nói nhớ nhà, nói anh muốn về nhà, mà buồn lòng.

Chu Tẫn chẳng bao giờ nói với cô như vậy, mỗi lần cô hỏi anh đều nói ổn. Chu Tẫn lúc nào cũng tỏ ra mạnh mẽ với cô, nên chưa bao giờ Sở Tiêu thấy lo lắng cho anh cả.

Tự nhiên lúc này nghe Hàn Hiên kể như vậy, cô không ngăn được cảm xúc đau lòng, tự nhiên thấy thương anh nhiều như vậy.

Đứng trong nhà vệ sinh mà rửa mặt cả chục lần vẫn chưa thấy mắt hết đỏ, cô vục nước rửa mặt mà cũng không rửa hết được nước mắt của cô.

Sở Tiêu cố hít thở thật sâu một hồi mới trấn tĩnh lại để đi ra.

Quay lại phòng ăn ban đầu, tất cả vẫn đang ngồi ở đây, nhưng lại quay về một phía hướng Hàn Hiên, đang cùng nói chuyện video với lão Lâm. Lúc Sở Tiêu đi vào ai cũng quay lưng với cô nên không phát hiện ra.

Lão Lâm đang nói gì đó về Chu Tẫn. Sở Tiêu ngồi xuống ghế thì nghe lão Lâm kể chuyện như này…

“Không có em Tiêu ở đấy tôi kể các cậu nghe vụ này mới hay này. Sếp Chu nhà mình, tôi tưởng cậu ta không gặp người nào châu Á nào, nên phát điên rồi. Biết hôm qua chúng tôi vừa gặp được một cô bé du học cùng quê bên này, làm hướng dẫn cho chúng tôi. Nhỏ nhắn, da trắng, xinh xắn, dễ thương. Cậu ta cả buổi cứ bắt chuyện với cô bé đó. Tôi mới nghĩ xong rồi, vụ này Chu Tẫn tính làm gì có lỗi với em Tiêu rồi. Các cậu có biết cậu ta hỏi cô bé ấy cái gì không? Cậu ta hỏi cô bé đó làm gì? Ở đây những ngày tết như này thì có đi làm không? Tại sao không nghỉ? Tại sao không về quê chơi? Đi làm có vất vả không? Các cậu nghĩ đi, tự nhiên đi quan tâm người ta như vậy để làm gì? Thế rồi bây giờ cây ta làm cô bé ấy cảm động thích mê thích mệt. Hôm nào cũng đến hỏi sếp Chu. Các cậu bảo có chết không?”

Lão Lâm vừa kể vừa thở dài, Sở Tiêu ngồi ở sau thản nhiên uống nước chanh muối, cảm thấy hôm nay cô uống chanh muối hơi nhiều. Hàn Hiên lại hỏi: “Rồi sao nữa?”

Bình luận (0)

Để lại bình luận