Chương 148

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 148

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Nhà Họ Kiều
Lúc này gò má của Kiều Duyệt cao cao, nhìn chằm chằm vào quần ống rộng rộng rãi và áo thun thùng thình của cô, cười tới ẩn ý sâu xa.
Hiển nhiên Kiều Duyệt cho rằng quần áo của cô rất lôi thôi, không đẹp bằng mình, trong lòng đang mừng thầm.
Kiều Sở Sở: “…”
Cô rất không thích người nhà họ Kiều.
Bởi vì người nhà họ Kiều không thích mẹ cô.
Lúc mẹ kết hôn với cha, là cha trộm sổ hổ khẩu nên hai người mới kết hôn được.
Hơn nữa sau khi kết hôn, cha nhanh chóng dời hộ khẩu ra ngoài, thoát khỏi khống chế của nhà họ Kiều
Nguyên nhân bà nội không thích mẹ rất đơn giản.
Bởi vì mẹ tràn ngập sức sống lại tự lập, là một họa sĩ rất nổi tiếng, đồng thời tính tình hấp tấp, ngang ngược nóng nảy, giống như bom anh đào trong Plant vs Zombie.
Bà nội cố gắng chèn ép bà, nói bà không cha không mẹ, không phải một người có thể làm vợ nhà giàu. Mẹ châm chọc bà nội tới không trả lời được không nói, còn bỏ rơi cha tại chỗ.
Nhưng cha là một người chỉ biết yêu đương, ngày nào cũng cầu xin mẹ, cuối cùng khiến mẹ động lòng, nhanh chóng kết hôn, sinh ra cô.
Sau khi cha mẹ gặp tai nạn giao thông qua đời, bà nội cực kỳ đau buồn, muốn đào mộ của mẹ cô lên, nói là mẹ đã khắc chết cha.
Lúc đó cô vừa mới xuyên qua, nghe thấy lời nói vô cùng đáng giận đó thì nhảy dựng lên cắn mất một miếng thịt của bà cụ.
Khoảnh khắc cô nhảy dựng lên tấn công đã đúng lúc rơi vào mắt mẹ Bùi và các anh trai.
Đó chính là khởi đầu câu chuyện của cuộc đời cô. Tuy rằng cô họ Kiều, nhưng người nhà họ Kiều cũng là kẻ địch cả đời của cô.
Cô có ông bà nội, không thể quang minh chính lớn giao cho mẹ Bùi nhận nuôi.
Vậy nên cô được nhà họ Bùi nhận nuôi bằng miệng, để đề phòng nhà họ Kiều hối hận, mẹ Bùi cũng không ngồi không mà thận trọng từng bước thu mua cổ phần của công ty nhà họ Kiều, trở thành cổ đông lớn nhất của nhà họ Kiều, có quyền phát ngôn, từng giây từng phút dùng tiền tài và việc kinh doanh uy hiếp người nhà họ Kiều.
Mẹ Bùi cảnh cáo bọn họ rõ ràng: “Cho dù Kiều Sở Sở bần cùng hay giàu có, đều không được có ý nghĩ gì với Kiều Sở Sở nữa.”
Hiện tại, người nắm giữ cổ phần công ty lớn nhất của công ty nhà họ Kiều là Bùi Uyên, đứng thứ hai là Bùi Triệt.
Anh cả và anh hai kế thừa y bát của mẹ Bùi, mơ hồ uy hiếp người nhà họ Kiều, nhưng việc này không ảnh hưởng tới việc người nhà họ Kiều muốn lôi kéo làm thân với cô.
Đặc biệt là Kiều Duyệt.
Kiều Duyệt bằng tuổi với cô nhưng sinh trễ hơn cô mấy tháng, vậy nên là em gái cô.
Từ nhỏ cô ta đã ghen tị với cô, ghen tị cô ở nhà họ Bùi, có một đống trai đẹp vậy quanh, ghen tị cô giàu có hơn cô ta, được người khác cưng chiều, sống cuộc sống của công chúa.
Thậm chí lúc Kiều Duyệt trẻ người non dạ từng nói một câu: “Vì sao người chết không phải cha mẹ tôi, nếu người chết là cha mẹ tôi, tôi có thể đứng ở vị trí của chị rồi!”
Nói xong câu đó, Kiều Duyệt bị cha mẹ mình đánh một trận, cùng với cười nhạo cay nghiệt của mẹ Bùi: “Bé cưng, đừng nói là cha mẹ cháu chết, cho dù cả nhà cháu chết hết, tôi cũng sẽ không cần cháu.”
Mẹ Bùi đắc ý cười với Kiều Duyệt: “Nếu cha mẹ của Sở Sở nhà tôi vẫn còn, con bé chính là con dâu tương lai của tôi, tùy tiện cho bảy đứa con trai của tôi, muốn chọn mấy đứa thì chọn, kiểu gì cũng không tới lượt cháu.”
Từ đó về sau, Kiều Duyệt đã hận cô và mẹ Bùi.
Thậm chí cô cảm thấy cô ta hơi có bệnh.
Bởi vì từ nhỏ đến lớn Kiều Duyệt đều bắt chước cô.
Kiều Duyệt rất ưa nhìn, dáng dấp hoàn mỹ, mặt mày khí thế, đi theo con đường diễm lệ gợi cảm tuyệt đối có thể xinh đẹp đè đầu cô.
Nhưng cố tình cô ta lại muốn theo đuổi nét đẹp trẻ con, còn không biết dừng lại đúng lúc, tiêm giống như cái màn thầu, bây giờ cả màu tóc cũng muốn cùng một màu với cô.
Kiều Sở Sở nhìn đã thấy đau mắt.
Trước kia cô từng khuyên Kiều Duyệt phát huy ưu thế lớn mỹ nhân của mình, Kiều Duyệt lại cho rằng cô nói như vậy là vì lo lắng anh trai bị cướp đi, gặp người khác là nói Kiều Sở Sở cảm thấy có nguy cơ, không thích thấy người khác giống như cô.
Vậy nên cuối cùng cô không khuyên nữa.
Kiều Sở Sở không tức giận: “Cô cũng tới chơi à?”
Mặt mày Kiều Duyệt cong cong: “Đúng vậy, tôi và cha mẹ mới tới, ở tầng ba, chị thì sao?”

Bình luận (0)

Để lại bình luận